“Đúng là phải có một đích đến để chuyến đi hướng về đó, nhưng vấn đề là ở chỗ chuyến đi này không có điểm dừng. Bị thất bại 10 lần và chỉ thành công ở lần thứ 11, ông đã trở thành cha đẻ của nước Trung Quốc hiện đại. Phải chăng điều đó được coi là một chân lí, nhưng không thực sự áp dụng nó vào trong cuộc sống của mình?
Người Trung Quốc xưa gọi đó là “bát phong” . Nhưng chúng ta đã quá già so với ai cơ chứ? Chúng ta quá già khi chúng ta so sánh mình với những đối thủ trẻ hơn. Chẳng mấy chốc, Michelle đa trở thành nữ diễn viên nổi tiếng nhất Châu Á và được hâm mộ trên khắp thế giới.
Chúng ta đánh giá người khác qua những thành tựu họ đạt được. Anh không thể làm những công việc mà trước đây anh đã làm. Và khi họ không đạt được kết quả như mong đợi trong một khoảng thời gian nhất định, họ bắt đầu lôi kéo hoặc dùng các mánh khóe khác để đạt được kết quả như mong muốn.
Luôn có yếu tố thời gian,mọi thứ đều có thời điểm của nó". Đây là một quá trình tái sinh liên tục. Nhưng những ông chủ ngân hang muốn lúc nào cũng chắc chắn, không dám mạo hiểm, sẽ chỉ là những người cho vay tiền hoặc các “chettiars”.
Hiện nay, ông là một giám đốc kiêm nhà sản xuất phim. Sáng nào ông cũng rời nhà từ sáng sớm, có khi đến tối mịt mới về nhà nếu bận việc gì đó. Đó chính là lúc ông chính thức lấy tên Hồ Chí Minh, nghĩa là “ Người soi sáng”.
Trêm hết,đừng để nó làm bạn tổn thương bởi trên thực tế,chúng không đáng giá tí nào mà chỉ là những kinh nghiệm vẩn vơ. Ngày tháng trôi qua, cuối cùng cô gái cũng sinh ra đứa trẻ. Không hiểu sao, chỉ một thời gian ngắn, “viên thuốc đắng” đã được nuốt một cách dễ dàng.
Lúc 22 tuổi, ông đến Indonexia không một xu dính túi. Để kiếm sống, bà phải nhận thêm làm một số công việc vặt như nấu ăn hay dạy tiếng Anh, sau cùng bà dành dụm tiền để mở một nhà hàng nhỏ bán pizza. "Khi đến Mĩ:thứ nhất tôi không biết tiếng Anh .
Mọi người đều có khuynh hướng bị ảnh hưởng bởi 8 ngọn gió Cruz để ở với bà nội. Chẳng có ích gì khi hối tiếc hay đổ lỗi cho người khác về những quyết định mà ta đã đưa ra, dù có chịu tác động của những người khác , vẫn thuộc về trách nhiệm của chúng ta và chỉ chúng ta mà thôi.
v…Tôi trở thành “máy làm ra tiền” của hội! Nhưng bạn không thể bỏ cuộc. Suốt 25 năm bị bệnh, tôi đã quan sát anh chống chọi lại với căn bệnh ung thư trên gương mặt.
Ông thừa nhận cách cai trị hà khắc của Nhật Bản trong 3 năm rưỡi đó đã giúp ông có được “bằng cấp đầu tiên trong cuộc sống thực tế”. Một lần nữa, ông lại bị loại, lần này vì kiến thức điện ảnh và nhiếp ảnh của ông còn kém. Lo lắng, buồn phiền, ngờ vực, sợ hãi và thất vọng .