Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá. Và như thế, theo luật nào đó của cộng đồng xung quanh bạn, bạn phải tự lãnh trách nhiệm và đừng kêu ca phàn nàn. Cũng là đương nhiên khi đời sống sản sinh ra sáng tạo và sáng tạo tái sản xuất lại nó.
Hơn nữa, nó còn thiếu nghị lực, còn hoang tưởng hoặc ít ra là nhiều ngộ nhận bởi sự thiếu từng trải của nó. Chỉ biết mình mãi mãi lăn. Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo.
Thử làm nhân vật cậu em kể chuyện cho đỡ chán xem, có gì gì thì mong cậu em thứ lỗi: Từ nay thôi hẳn đá bóng. Chả thằng nào là không biết quay cả.
Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả. Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng. Khóc cho vài năm tích tụ.
Có thể cháu thấy bình thường, cháu không cảm thấy gì nhưng thực sự cả nhà lo sốt vó. Rồi thì mấy hôm sau ngó qua, ai đã vặt hoặc cắt trụi mất rồi. Có lẽ tí nữa cũng… Hơi phiền là còn cái cặp, thời buổi này ám ảnh lắm ăn cắp đến nỗi trong sở thú vẫn phải đề phòng.
Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ. Rằng: Sự lười biếng ấy khiến trẻ con khổ. Như đã nói, độc giả rất lười tìm đọc sản phẩm chưa có thương hiệu.
Lần sau thì có lẽ họ không tha vì nói đúng quá, chả chừa ai ra. Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo. Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán.
Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi. Nhưng những thứ đó hơi hiếm.
Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ. Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn… Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới.
Trốn học mà để bị nói. Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc. Thế giới cũng không phải không có người biết điều và lịch sự: Cháu ơi lấy giùm bác đĩa cơm.