Cháu phải sống để đứa cháu gái nhút nhát và hiếu thảo lớn lên không phải trở thành một người đàn bà cô đơn và khổ đau như mẹ nó. Có thể ví khi con người sinh ra, trong nó có một chiếc đồng hồ cát. Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư.
Cái chính là tự mình phải làm chủ mình. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì. Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật.
Người nghèo chỉ được cho tiền, không được định hướng, giáo dục đầy đủ thì nghèo lại hoàn nghèo và không bao giờ xóa bỏ được mặc cảm. Và cũng từ đấy, anh ý thức được mình phải trân trọng và có trách nhiệm hơn với ngòi bút của mình. Giấc mơ cũ rồi mà.
Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35. Để chỉ ra chúng ta đều khổ. Vậy ra là tại những lần như thế này.
Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ. Không, phải giữ sức khỏe. Tuy nhiên, sau khoái cảm ngắn ngủi của đớn đau, sợ hãi, tuyệt vọng là cơn mệt mỏi và vô cảm.
Và lại thấy quyển sách bị xé. Thôi nhé, cất ngay đi. Bà chị bảo em cứ cầm, mọi người đều nhận lương rồi, coi như để khuyến khích.
Các cậu muốn thắng thì các cậu phải có sức mạnh, muốn có sức mạnh thì các cậu phải đoàn kết với nhau. Lần đầu tiên ông không phân tích nỗi buồn của mình. Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ.
Nhưng họ lại cho đó là một ảo tưởng trong cái xã hội này. Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Hoặc không tưởng tượng rằng có ai đó đang tưởng tượng ra họ.
Ông chỉ việc viết xong câu chuyện và nghỉ hưu, hưởng lạc. Bởi vì, đời sống phong phú này thiên biến vạn hóa. Trong nỗi chập chờn giấc ngủ trong đêm của mình, tôi vẫn thấy những cơn vỡ giấc mệt mỏi của bác ở giường bên cạnh.
Trong quá trình ma sát hỗn loạn cũng tự nảy sinh năng lượng nhưng không tích lũy sẽ không có bước nhảy đột biến, dễ tiêu hao và không xác định được quỹ đạo, sẽ phụ thuộc vào rủi may. Gấu thì luẩn quẩn bên những khúc cây. Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình.