Trong chương sau tôi sẽ bàn rộng vấn đề nầy. Rất tiếc, nền giáo dục ngày xưa thích bắt tuổi trẻ học thuộc lòng nhân chi sơtính bổn thiện bỏ quên tập óc phán đoán mà nền giáo dục ngày nay cũng không hơn gì lắm. Phải hiểu là chân tu theo chân giáo.
Tiếc thay mục đích nầy thường ít được biết hay bị bỏ quên. Thương hại để đến thương yêu và thương yêu đến tội lỗi không xa lắm. Người ta định sáng tạo con và trong thời gian nhất định cách đây 15 năm (nay con 15 tuổi), Người đã cho một tình yêu nẩy ra giữa tâm hồn cha con và mẹ.
Trước khi đi đâu họ ngắm ngía trước gương. Ai mà dám coi thường ý chí chiến thắng của Jeanne Are, hai bà Trưng. Những nền giáo dục chỉ lo luyện trí mà không luyện tâm là những nền giáo dục phản nhân bản.
Hai người tha thiết yêu nhau và sau cùng một đám cưới. Người ta có cảm tưởng họ là người làm mồi ngon cho quỷ dâm dục và trong họ tất cả là hung hăng, tởm gớm. Tức thì có kẻ đứng lên, mặt vênh vênh bảo tôi dạy như vầy, bạn dạy như vậy.
Hãy mua thiện cảm và tín nhiệm với họ nhất là bán cho họ lòng tin cẩn trước rồi hãy lái họ về đời sống băng tuyết. Ngay cáitính thẹn thùng làtính bảo vệ của ái tình, là tính tỏ ra tế nhị về tính dục mà bạn trai vào tuổi nầy có ít hơn bạn gái. Aùi tình ấy được bổ túc bởi một ái tình khác cótính chất hiền dịu là ái tình của người nữ.
Mùa đông con lạnh cóng, ngủ mài đầu trên tay mẹ. Bạn gái, vì phán đoán ái tình bằng tiêu chuẩn tình cảm, đòi hỏi tiếng đ àn yêu của bạn trai ngân, dài tiết điệu tình cảm trong khi bạn trai bước lẹ quá từ ái tình đến nhục tình. Thời nầy ai cũng đánh giá người xung quanh bằng hình thức thì cứ hình thức mà củng cố.
Gia đình có bạn, người ta khỏi gặp những bóng ma đen tối của hiểu lầm, thắc mắc, bất thuận. Ơû đây chúng ta khoan đặt lý tưởng của ái tình, đừng nói vấn đề luân lý, nghĩa là bảo ái tình phải thế nào, làm sao. Nhiều bạn trai khác rất ẩu tả.
Lúc mất tình yêu hay bị phản bội, bạn trai ghen bồng bột lắm. Thế là hôn nhân bị đình chỉ, đợi chờ. Bị rầy đánh, họ buồn lắm.
Con người bạn gái kỳ biệt, con người bạn trai cũng kỳ biệt. Sao tự nhiên họ thấy thích những ai họ hạp. Hồi viết bạn trai viết với tuổi thơ, tuổi của thiếu dè dặt, lại viết trong cơn lốc cuồng loạn của ái tình, có khi của tình ghen, tình hiềm tị, oán thù.
Thú thực với bạn, trong bao nhiêu năm trời lăn lóc với học sinh tôi mến họ lắm. Uống một ly nước lạnh. Đến khi bạn gái nhận họ ra là mã tô vôi thì đời đã bị hôi thúi.