Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét. Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng. Cũng muốn đọc để hiểu họ hơn.
Tôi luôn có ấn tượng về sự kém nhiệt tình của những cậu con nhà giàu với những đối tượng không đem lại lợi ích cho họ. Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại. Còn ban đêm thì có chiếc đồng hồ quả lắc trên gác.
Vậy mà bác tôi biết đủ chuyện đời. Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng. Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ.
Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?. Bây giờ có bảo tớ là đạo đức giả cũng chả mấy ai bắt chước đâu. Hãy làm một chút miêu tả về âm thanh phố xá.
Bạn chợt muốn có cái máy ảnh bên cạnh để chụp. Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu.
Con số phỏng đoán mơ hồ này cũng không làm thực tế ít hơn hoặc nhiều hơn. Tôi biết ông rất yêu vợ. Tôi đang thấy cái trò cứ đi một tí lại dừng, lại viết, lại đi… như một con chó thi thoảng lại ghếch chân vào cột điện, lùm cây làm vài ba giọt.
Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang. Lũ báo đen, báo hoa mai thì nằm im lìm. Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn.
Anh họ tôi cũng làm cảnh sát, thi thoảng đến phường anh ấy chơi tôi có đọc thấy những điều Bác Hồ dạy lực lượng công an, cảnh sát nhân dân: …Đối với dân phải lễ phép hòa nhã… Trong công việc phải cần kiệm liêm chính… Vậy mà, ngay trước mắt tôi thôi, có một ông vừa bị giam xe, một chú gọi lên gác giải quyết, lúc sau, có chú xuống mở khóa cho ông ta về… Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi. Tôi cứ mãi im lặng nhìn vào trang sách.
Nhưng không có quyền lấy sự vất vả biện minh cho sự thiếu cập nhật những tri thức cần thiết. Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình. Bình xăng vẫn còn một nửa, tha hồ mà đi.
Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu. Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn. Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra.