Đàn ông hay đàn bà đều có cơ hội làm ăn hết. Bác sĩ này thì cho ông thuốc ngủ, bác sĩ kia thì khuyên du lịch. Họ không tin như vậy.
835 đứa trẻ chết, còn những lần khác chỏ có 200 hoặc 300 đứa. Bà kể với tôi: "Năm 1937 nhà tôi mất, tôi đau đớn thất vọng lắm và gia tư gần như khánh kiệt. Có người lại bị bệnh nhức đầu, đau lưng, trong mình lúc nào cũng mệt mỏi.
Mấy năm trước có lần tôi lại nghĩ một đêm tại nhà hai vợ chồng bà. Nơi đó, người ta sẽ bảo bạn làm những trắc nghiệm để dò xét khả năng của bạn về mọi phương diện hoạt động, rồi người ta khuyên bạn nên lựa nghề nào. Năm 1942, ông đang ở Trung Hoa khi quân Nhật chiếm Thượng Hải.
Khi sự thất bại ấy đã hiển nhiên, tôi choáng váng gần như có kẻ nào đạp mạnh vào đầu tôi vậy. Nỗi cô đơn của lòng tôi tự nhiên biến mất. Tinh thần tôi sôi lên như nước trong một nồi sùng sục mà không có lỗ để xả hơi.
Bác sĩ Thomas Hyslop, cai quản một nhà thương điên, đã chú trọng vào điểm ấy trong bài diễn văntrước Anh quốc Y học hội. Bảo hiểm về bệnh tật, hoả hoạn và tai nạn bất thường khác Ông cho một người bạn cho vay một số tiền lớn và người bạn đó vỡ nợ.
Ông tin chắc có thể bán cho các bà nội trợ Pháp bất kỳ món gì, cả những tờ báo cáo về Đại hội nghị Liên Hiệp Quốc viết bằng tiếng Anh nữa [36]. Tôi tự nghĩ: "Có lẽ mồ của ta đây". Tôi khóa máy giặt lại, đặt đứa cháu gái năm tuổi vào phòng ngủ, đóng kín cửa sổ, lấy giấy và giẻ bịt hết các lỗ hở.
Nghe âm thanh dịu dang của bản đàn và bụng lại đói - vì từ sáng chưa ăn gì - tôi thiu thiu ngủ, giữa lúc tinh thần và thể chất đều mệt mỏi. Gió thổi đến vải căng phồng rung động, rít lên. Để trị bịnh ấy, bạn phải phá sức thôi miên đó đi.
Làm sao nhờ họ chỉ bảo được? Ví dụ bạn muốn học nghề kiến trúc. Chương trình đó do ông Sibyl F. Charlie Chaplin, Will Rogers, Mary Margeret Mc Bride, Gene Autry và cả triệu người khác đều phải học bài học tôi đương giảng trong chương này, phải học bằng kinh nghiệm và cũng đã phải trả giá rất đắt như tôi.
Vậy nên nói như vầy: "Thử nghĩ xem, chị Sue đã mất bao công để đan cái khăn này mừng chúng ta! Thiệt tốt bụng quá! Phải viết thơ cảm ơn chị ngay mới được". Y sĩ nói bà sẽ chết, và nếu trời có thương cho sống sót thì cũng thành tật, không đi được nữa. Làm sao diệt nỗi buồn chán làm ta mệt nhọc, ưu tư và uất hận
Nếu ông ta là một ông thánh, thì chắc chắn đã chẳng lấy bà. Khi được chở đến nhà thương, khi phấn đấu với tử thần, ông đã nhiều lần nhắc đi nhắc lại: "Mỗi tối, tôi tự nhủ phải tha thứ tội lỗi cho mỗi kẻ thù của tôi". Kìa, đô đốc Byrd đã nói: "Chúng ta không cô độc trên thế giới này đâu, có cả vật vô tri như mặt trăng, mặt trời, cũng cứ đều đều, đúng ngày, đúng giờ lại chiếu sáng chúng ta, lại cho ta cảnh rực rỡ của bình minh hoặc cảnh êm đềm của đêm lặng".