Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn. Gặp ở rất nhiều nơi. Em sẽ ngắm nó từ đời sống cũ và đời sống mới.
Nhưng rồi anh cũng chấp nhận. Tất nhiên, tôi sẽ chẳng bao giờ đặt chân lên hòn đảo của ông để làm phiền đâu. Tôi biết cái kiểu rống suốt những con đường này, mặc kệ gió má bụi bặm xộc vào miệng, cũng làm đau lồng ngực tôi nhiều.
Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút. Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm. chờ cô giáo dạy thêm tiếng Anh trong những buổi trưa cánh đồng ngập nắng đầy châu chấu cào cào và những mương nước ăm ắp cá
Ba ngày sau, giờ này, tôi sẽ trở lại. Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại. Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả.
Lúc ngồi rỗi thế này, các ý nghĩ tha hồ nhảy nhót trong đầu. Cuốn sách thì vớ vẩn. Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó?
Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc. Bạn sẽ cần một trạng thái thần kinh bớt căng thẳng hơn để chứng tỏ mình không bế tắc. Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu.
Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ. Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường. Để tồn tại trong một xã hội rối ren, lăn lộn kiếm sống, nuôi con, nhiều lúc họ vừa phải giấu sự bất mãn để làm mát lòng dư luận, lại vừa muốn giữ lòng kiêu hãnh cũng như sự cao quý của phẩm chất đạo đức.
Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ. Em sẽ lo cho số phận con Dã Tràng mà em cho mình quyền định đoạt. Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị.
Bạn hát hoặc tiếng động cơ của bạn át đi âm thanh phố phường bủa vây. Bởi vì, khi các bậc cha mẹ làm cha làm mẹ họ thường quên mình từng là những bậc con. Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh.
Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống. Chỉ biết mình mãi mãi lăn. 5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man…