Con mèo lại sán vào tôi. Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi. Nhưng ông ạ, hòn đảo mà tôi sẽ đưa ông đến có những lạc thú mà ông sẽ phải công nhận.
Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét. Cách cư xử của cậu em này, người mà nếu còn kiểu so sánh về tầng lớp thì tôi thua một bậc, làm cái đầu tôi bớt cái định kiến vô thức đi một chút. Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó.
Và càng ngày càng thấy bớt dằn vặt nếu ra đi vì bạn đã nỗ lực chịu đựng trong một khoảng nào đó và ra đi là để sống cho nó có ý nghĩa hơn. Sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ họ biết cái gì góp phần giết chết họ và họ góp phần gì giết chết kẻ khác. Tôi không thích mèo.
Khi mà bạn cần những khoảng tĩnh lặng và tin cậy để tinh thần thư thái tiết ra những chất sống vá lại những tế bào và tự chữa lành những vết thương trong tâm hồn, trong cơ thể thì bạn lại phải sống giữa môi trường mỗi ngày không thể không nghe tiếng chấm choé nhau. Lâu lâu, nhà đạo đức thấy đời sống đạo đức cực khổ lại cứng nhắc lắm nên muốn sớm vứt bỏ hết để ra đi, đâm ra ngấm ngầm mê hiện sinh. Thôi, đứng dậy xem tí đã.
Có bon chen bẩn, ác. Nếu họ, những linh hồn chưa chết, thành công thì thế hệ tương lai, với cái nhìn trung thực và đầy trí tuệ, sẽ nói rằng ngay trước họ là thời kỳ quá độ lớn nhất của thế giới. Màu mận đương độ chín.
Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức. Ta không cần quan tâm cá bé cá to, miễn là ta đang câu cá, ư? Không đúng! Giá mà ta biết thế nào là cá to. Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết.
Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly. Và cho bạn thời gian để giúp họ nhìn thấy điều đó. Tôi không khoái trò ăn vạ, giả điên.
Nàng nằm nhớ người yêu cũ. Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo. Tôi bảo than cũng là nhập ngoại.
Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả. Định dừng viết thì lại có chuyện. Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ.
Nó cũng như tình yêu thương. Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi. Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình.