Đôi lúc, định kiến giúp phong phú không bị lợi dụng biến thành một thứ rỗng tuếch, sa đọa. Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này. Ta cõng nàng đi trên sóng.
Một ngày thả ra nắng mặt trời. Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không. Em có thấy Đankô hối hận khi trái tim bị người ta dẫm nát không? Anh chẳng phải là Đankô nhưng anh tôn thờ Đankô.
Họ dùng các tổ chức mafia để thanh toán nhau. Chỉ một tiếng quát lại thôi, chúng sẽ run bắn vì bất ngờ. Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nàng.
Viết thế đủ chưa nhỉ. Chúng xèo xèo sền sệt. Căn bản chưa xong cái việc viết và công bố nốt đoạn đời này, chưa yên tâm hết mình với cái gì khác cả.
Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên. Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà. Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông.
Bố mẹ dắt bóng nhưng không lừa qua được tôi. Rôm rả, anh họ lại đem vài giai thoại về bạn ra kể: Một hôm trời lạnh ơi là lạnh. Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá.
Nhưng cũng thông cảm với ông ta. Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự. Thử hòa vào họ, hiểu họ, phê phán cũng như cảm thông với họ.
Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm. Nhưng rồi sẽ được nhiều người yêu quí. Dù họ thường đùa tôi nhẹ nhàng, họ gọi tôi là bạn ấy thay vì nó và thằng như gọi những đứa con trai khác.
Bác bắn đại bác từ thành trì của bác tới chỉ nghe tiếng nổ chứ không tới. Xã hội loài người thì phải như thế. Lựa chọn là bài toán tạo hóa không giấu sẵn đáp số.
Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ. Và tôi biết, những độc giả hời hợt cũng đâu thấy khác. Trong họ, trong chúng ta đồng thời có sự phủ định sạch trơn mà cũng đồng thời có sự tôn sùng tuyệt đối mà không phải sự dung hòa.