Gọi cậu là cậu em vì cậu em ít tuổi hơn và gọi tôi bằng anh. Đáng nhẽ phải viết những gì khó nhớ ra trước rồi mới đi miêu tả lặt vặt nhưng bạn lại muốn chơi trò thử trí nhớ của mình. Nó muốn khám phá tôi.
Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất. Điểm Toán tôi không rõ thực chất thế nào, bài hôm đó tôi làm không tốt. Chả muốn xin lỗi độc giả nữa.
Đó là những ý nghĩ từng diễn ra và không chắc sẽ thôi diễn ra. Mà lại vì chưa lăn ra chết, chưa hóa điên dại nên lại che mắt họ khỏi cái bi kịch rành rành dễ vương vấp tới muôn đời sau. Đời sống họ không cần những sự kinh động.
Sao lại xé sách hở con. Nghỉ hè, đến xem làm được gì, không bằng cấp, lười học, không kiến thức kinh doanh, không thích giao tiếp. Em sẽ ngắm nó từ đời sống cũ và đời sống mới.
Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao. Nhầm! Lúc này (lúc khác thì hẵng để lúc khác nói), tôi muốn đặt một tia lửa ở những người tài. Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường.
Để râu toàn bọn chả ra gì. Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống. Để cháu ăn cơm xong em bảo cháu lên.
Phải, nên, đừng… Câu chuyện của bạn có thể mở rộng với thật nhiều nhân vật và tình tiết. Khi bạn rời bàn, bỏ bút. Đây là sân bóng, nên nhớ, và bạn thật ngu nếu cho mình quyền cười cợt sự cuồng nhiệt của họ.
Sợ họ thấy lóe đèn lại say say gây sự thì giá có cái máy chụp không lóe đèn. Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi. Như thể kéo một con vích lên bờ.
Em hãy tơ tưởng về hư vô những lúc lòng em đầy dục vọng và mơ màng về dục vọng những lúc tâm hồn em dần tràn ngập hư vô. Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền. Lúc đó bạn nhìn thẳng vào mặt quí bà bảo: Bà đang cho mình đứng trên một thiên tài đấy.
Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này). Có người quay lưng lại ngắm hoa. Bạn chưa có cơ hội đọc những tác phẩm của Freud nhưng nghĩ ông ta tin vào sự lí giải được các giấc mơ cũng đúng.