Hoặc: Môn này không phải học. Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn. Lúc nội tại thực sự thôi thúc; ham muốn ganh đua, vượt lên tiếp tục đến thì lại là lúc chuẩn bị tã lót cho sự chào đời của cái mới.
Là lạnh tanh suốt những miền oan trái và khóc khi lỡ để rơi một ánh nhìn. Và chưa thấy phải thay đổi. Đêm qua bạn ngủ lúc khoảng 23 giờ.
Nếu không thông minh thì nên chọn nghề khác, đừng cố mổ xẻ tài năng bằng thứ dao tri thức gỉ cùn. Mình sẽ trả lời: Cảm ơn lời khen của đồng chí. Đừng xót thương vì bà già nhặt rác mà hãy thương nếu biết bà ấy nhặt rác về bán nuôi lũ cháu nheo nhóc có thằng bố nghiện ngập vào tù và bà mẹ trốn đi tìm một chân trời khác.
Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt. Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia. Chứ không phải hắn leo lên giời.
Mang nó, xem đá bóng mà lại hay nghĩ đâu đâu, lại lạc khỏi dòng sống hồ hởi hiếm hoi kia. Bảo: Chị xem, có thế mà không viết được thì còn thi thố gì. Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác.
Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây. Nếu cứ đâm lao phải theo lao, dễ rồi họ còn phải nhận một sức phản kháng gay gắt hơn cái câu chuyện bạn đang kể (mà nếu họ biết cách yêu thương đã không xuất hiện theo cách này). Sự không quá mê sáng tạo của hắn cũng có lí, mê quá chưa chắc xơ múi được gì.
Cái đó phải tự do chứ ạ. Và tin vào cái chúng ta thích tin, chả cần biết nó là sự thật hay không. Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh.
Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi. Khi mà trước hôm thi đại học một ngày, mẹ dẫn tôi đến nhà một ông thầy. Nhà văn nhìn vào mắt nàng.
Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng. Nhà bác bắt đầu vắng vẻ, chị cả đi rồi, anh họ thì thi thoảng mới về, chị út khoẻ lại phải vào trường, chỉ mấy hôm được ở nhà ôn thi, cô bé giúp việc mau miệng cũng xin về nghỉ một thời gian. khi dần xuất hiện những kẻ trong chúng mày bị giết chết một cách dã man như trong những phim về bọn bệnh hoạn có lẽ chúng mày mới biết đến y đức
Không không cần gì cần ai nữa. Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn. Cũng chẳng có gì lạ kỳ để tả.