Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào. Đôi má trắng nhợt ửng hồng. Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi.
Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn. Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta. Chỉ có bộ óc là tỉnh táo.
Thế là dường như nó cáu, nó kêu gào to hơn. Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút. Không kiếm được đứa yếu hơn thì nó bắt nạt con gái.
Không không cần gì cần ai nữa. Tôi khóc vì tôi không đủ năng lực để vừa hỏi vừa tìm câu trả lời trong những quãng đời vừa qua. Và sự vất vả, bệnh tật của họ nữa.
Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật. Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé. Giờ đây, khi cái chú công an hay cảnh sát gì đó đèo tôi về phường trên chiếc xe của tôi.
Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi. Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé. Nhưng bản thân sự lương thiện không cho ta uống chết nó.
Linh hoạt với những phép xử thế trong quan hệ xã giao bình thường mà rối rắm ở cái xứ xở này. Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất. Chứ trước đây thì um nhà rồi.
Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này. Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm. Họ sẽ luôn phải cúi đầu.
Nhưng cảm giác mâu thuẫn này cũng tương tự như tôi mặc cảm phản bội khi vượt qua những chuẩn mực đạo đức vô lí nhưng từng chung sống với mình và từng là mình. Khi mà bạn cần những khoảng tĩnh lặng và tin cậy để tinh thần thư thái tiết ra những chất sống vá lại những tế bào và tự chữa lành những vết thương trong tâm hồn, trong cơ thể thì bạn lại phải sống giữa môi trường mỗi ngày không thể không nghe tiếng chấm choé nhau. Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ.
Xong rồi điên hoặc chết là xứng danh một con người hiếu nghĩa ư? Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến. Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng.