Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu. Bởi cô ta làm giáo viên. Mưa ý nghĩ như đá rơi lộp bộp trong óc, chờ cô nàng Buồn Ngủ đỏng đảnh hay trễ hẹn.
Tất nhiên là khi đó họ phải chịu khó một chút là đứng bình đẳng với tôi nếu không tôi sẽ lựa chọn một đối tác khác. Chị cả đi lấy chồng để lại căn phòng. Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel.
Tôi nhặt mũ lên, nhìn người chị vừa dịu hiền vừa bướng bỉnh khóc, lòng tràn ngập những cảm xúc kỳ lạ. Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo. Mấy người trước mặt bọn tớ đứng vì những người trước họ cũng đứng cả lên.
Đang viết, à không, nói, à không viết, à có nói, chơi thôi. Vì gia đình? Có, tất nhiên là có. Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm.
Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel. Nhất là những mặt còn lại của đời sống. Khi chúng làm tôi thấy nhẹ đi.
Gọi đó là chiêu bích hổ du tường, được anh em kính nể. Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi. Phải tập trung vào học.
Để xem đối diện với một sự thật phản ánh trên khuôn mặt, một sự thật có lẽ họ chưa từng thấy, họ sẽ làm trò làm trống gì đây. Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được. - Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ.
Con người luôn biết sáng tạo. Đôi tay nàng vẫn lần tràng hạt. Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả.
Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não. Loài người bao giờ cũng thế, nước đến chân mới nhảy, cứ phải có những sự vụ như thế này mới bắt đầu sồn sồn lên tiếng. Hì, tất nhiên nếu quí bà kia định sàm sỡ bạn thì lại là chuyện khác.
Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng. Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê. Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia.