Kẻ ngu nổi doá liền dễ bị chỉ trích một chút, nhưng người khôn sẵn sàng nghe những lời chỉ trích, trách cứ, để học thêm. Chúng không gieo, không gặt, cũng không phơi, không cất. Làm sao rút bớt được phần may rủi? Xin bạn đọc tiếp những hàng dưới đây, trong đó tôi đem hết những điều hiểu biết ra khuyên bạn.
Nhưng tôi cũng phải nhận, ít nhất là một lần, tôi đã có chút lương tri. Tôi ở trong đội tình báo 999 và chúng tôi mới "vùi thân" ở miền Normadie [14]. Nhưng họ không thèm dùng phương thuốc đó.
Ông tiếp: "Nhờ đó tôi thấy tự chủ được mình. Nhưng mấy năm trước đây, các nhà học rán tìm xem óc người ta làm việc được bao lâu mà không thấy mệt, nghĩa là không thấy "sức làm việc kém đi". Ít khi chúng tôi có tiền lắm - trừ mỗi năm một lần, lúc bán heo.
Tôi ước gì một bà cô của tôi - bà Edith - cũng dễ quên giận như Lincoln nhỉ! Bà và ông chồng tên là Frank sống tại mọt khu trại đdã cầm cố rồi. Đọc cuốn Nghỉ ngơi cho thần kinh khỏi căn thẳng. Không đầy mấy tuần sau tôi thấy vui vẻ và treo ở cửa buồng tôi một tấm bảng, cấm không cho hai người vào thăm một lượt.
Hết lo thì thôi tôi cũng hết mệt, ăn được và lên cân. Lúc ấy tôi nhớ lại hết quãng đời đã trải, nhớ lại những hành vi xấu xa, những nỗi lo lắng lặt vặt. Ông nhất định không tin, ông đỗ lỗi cho cơ quan thương mãi của chúng tôi ở Nữu ước.
000 bác sĩ và nữ điều dưỡng làm việc náo nhiệt ngày đêm. và vui sống này chính để chỉ cho ta cái cách diệt những kẻ thù vô hình ấy. Howell đã bắt chước Benjamin Franklin.
Trong những chương trên, tôi đã nói chúng ta nên làm gì khi bị chỉ trích một cách bất công. Nghĩa là thời bình cứ 1. Nếu bạn và tôi không kiếm được để làm, cứ ngồi không mà nghĩ vơ vẩn, thì có một bầy quỷ dữ sinh ra và đục khoét, phá tan năng lực hành động và ý chí của ta.
Kiếm cách nào bây giờ? Không có kinh nghiệm. Bà đã biết nhìn qua song sắt nhà tù và bà đã biết ngắm sao lóng lánh trên trời. Ông nói: "Dần dà, mỗi người sẽ phải trả nợ những hành động vô luân thường đạo lý mà y đã phạm.
Chỉ chuyên tâm kiếm sự kiện thôi. Khi đọc bức thư phúc đáp ấy, ông ta tức uất người. Ông nói: "Nếu thân tôi không là cái xác vô dụng, cha chắc tôi dã có sức mạnh tinh thần để biểu mình những lý thuyết của tôi".
Người đó làm nghề buôn đường. Có lẽ chưa ai khổ cực ghê gớm như họ trên con đường về. Ông bảo một nhóm sinh viên làm những chắc nghiệm mà ông biết trước rằng họ không thích chút nào hết.