Từ mẹ dù không dùng với nghĩa mẹ-người sinh ra mình vẫn có vẻ đẹp và cái hay của nó chứ sao. Và trong những thời điểm đó, bạn thường làm ra thơ. Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi.
Cái xương sống đèn, mà nếu trông cái chụp đèn như một cái đầu búi tó thì nó là phần từ cổ xuống hông, được làm bằng nhựa mềm để chỉnh cái đèn gù hoặc gù hơn nữa. Cháu phải nghe lời khuyên của mọi người và tự phê bình. Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế.
Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ. Mấy môn khác, đôi khi chúng tạo hứng thú cho tôi.
Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về. Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm. Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám).
Đôi lúc tôi cũng rờn rợn mấy thứ dự cảm vu vơ của mình. Thôi, năm nghìn đi ạ. Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm.
Bạn chẳng biết phải làm gì nữa. Tôi chán đến trường ngồi ngoan ngoãn và vô tích sự lắm rồi. Tôi cũng có dự định ấy.
Bon chen với người khác và bon chen với chính mình. Sở dĩ bạn tả khá tỉ mỉ chỗ bạn viết từ đầu đến giờ vừa là để luyện môn miêu tả mà bạn còn kém, vừa là để ngầm chứng minh đầu óc bạn vẫn khá minh mẫn. Trong thế gian này, chẳng có gì tan biến cả.
Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ. Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân. Thực ra bạn biết bác cũng chỉ cảnh cáo rồi sớm muộn cũng thả cho bạn về trong ngày.
Càng xa em ta càng thấy yêu em. Là tỉ mẩn, là ào ào. Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy.
Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính. Đừng làm mọi người buồn lo. Hiện sinh hết thì còn gì là người.