Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo. Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn. Như những lúc tôi không cần em.
Sức khỏe phải tự mình giữ. Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai. Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn.
Nhà văn bỗng cảm thấy buồn. Không ngủ cũng phải nằm. Viết là một lao động kỳ diệu.
Mẹ: Em cảm ơn các bác đã lo cho cháu. Rồi đến nằm bên nàng. Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi.
Nghe rõ chưa? Mất giấc mơ rồi sao mày còn chưa tỉnh? Bạn không khinh rẻ mình vì bạn cố sống trung thực và linh hoạt với cái bạn biết và không ngừng muốn nắm bắt cái bạn không biết. Và có thể những kẻ hèn không chịu bắt chước lúc tốt lại nhè lúc xấu mà noi theo.
Và khả năng mở rộng thông tin, sự thật, phát triển nhận thức để hiểu ra vấn đề là chưa dự báo được. Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế. Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn.
Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu. Xét cho cùng thì bác gái không phải một thiên tài về lãnh đạo. Dù lòng tôi đang ơ hờ lắm.
Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo. Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ. Bác nói chuyện với cháu.
Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi. Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây. Có mùi thơm của biển, có vị mặn trong gió.
Tớ sẽ cho cậu nhiều lắm. Dù tuổi thọ trung bình cứ ngày càng tăng. Người lớn thật buồn cười khi dạy con phải có hiếu, nhìn xem người ta khổ thế kia mà vẫn hiếu học.