Cháu mai sau là chúa sợ vợ. Dù sao tôi vẫn không thể không e dè dư luận. Bác thích gánh nặng của sự hy sinh này chứ? Không, tất nhiên là không rồi, có ai thích mệt đâu.
Ôi, cuộc đời của bác tôi. Nhưng muốn làm một tấm gương thì có. Lũ ý nghĩ đã đầy hộp sọ, không muốn vứt đi (có cái quả thú vị, vứt đi cũng phí).
Đơn giản là vì nếu chúng vô nghĩa, chúng sẽ không được tiếp nạp và tôi nên từ bỏ. (Đằng ấy lại bảo: Ề, chả hiểu cứ nói thì mới là hiện sinh, trúng thì trúng chẳng trúng thì trật, miễn nói cho sướng miệng). - Tôi nghĩ tôi hiểu được phần nào con người ông.
Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả. có đứa nói bệnh viện này chữa cho bộ đội rồi mới đến lượt dân Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào.
Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn. À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ. chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máy
Thôi, năm nghìn đi ạ. Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu. Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác.
Tôi là người anh, tôi phải nói gì với nó đây? Tôi hiểu sự ích kỷ và lười biếng việc nhà của nó. Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái. Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu.
Chạy đi mua thì không có hứng. Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh.
Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim. Không phải học con phải về đây ngay chứ. Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ.
Nhưng không bảo được cái đầu nó nghỉ. Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi. Trong một số điều tâm niệm của Phật có câu: Oan ức không cần biện bạch vì biện bạch là nhân ngã chưa xả.