Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông. Nhưng còn cái đèn rọi treo trên tường mẹ không biết công tắc ở đâu. Suy nghĩ đứt quãng, bạn lên tầng chuẩn bị đưa chị út về nhà cùng bác gái và anh họ.
Đôi lần, ông hoặc các bác gợi lại lời hứa đó trước việc bạn bảo lưu một năm. Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén. Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó.
Nhưng thật tình lúc này bạn muốn được nghỉ. Mai sau không biết thế nào, nhưng đây là cảm giác sợ phí, sợ mất của một người 21 tuổi chỉ sở hữu thơ và tay trắng. Nếu không chứng tỏ được bản lĩnh, bạn sẽ rơi xuống vực.
Rất nhiều con người suốt đời sống cho người khác nhưng về mặt lịch sử thì chỉ là hai tay đẩy bánh xe từ hai phía đối diện với những lực tương đương. Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau. Dù gần đây, mỗi tuần tôi chỉ đến giảng đường một hai buổi nhưng cứ ngồi vô nghĩa với những cơn đau thể xác ở đó không khác một trò hành xác.
Mình đã đổ mồ hôi vì nó, nó cũng phát ốm vì phục vụ mình. Những kẻ lãnh đạo vừa tài vừa ác luôn biết đánh vào cái phần không dễ thiện của con người. Thận trọng bỏ bớt dần những lo lắng quá mơ hồ cũng làm đầu óc nhẹ thêm chút nữa.
Tin hay không rồi bác ta cũng giải mình đến đồn công an nơi gần nhất. Quả thực là hôm nay cả nhà lo. Câu chuyện đó là của phương Tây, cách đây hàng thế kỷ và có ý nghĩa khác.
Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng. Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ.
Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin. Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn. Duy chỉ có một lần không hiểu theo thói quen hay chẳng vì lí do gì mà nàng gọi tôi là thằng trong một câu chuyện với cô bạn bàn trên.
Cái này không rõ lắm. Gã mang trong mình sứ mệnh hồi sinh tình yêu thương và nỗi sợ tương lai để cứu rỗi loài người. Không chắc tại số phận.
Một thế giới tuyệt vọng tạo nên những sinh vật hiện sinh ấy. Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn. Căn bản cũng xuôi xuôi sau khi đọc một số cái tôi đưa.