Họ hú hí thế nào? Cá tôm hoan lạc ra sao? Như vầy… Như vầy… Rốt cuộc cũng nhàm. Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho. Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt.
Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi. Thằng em ngồi kiểu đầy tính hiền triết từ đầu đến cuối buổi. Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy.
Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường. Một là ông tuyên bố từ giã nghiệp văn. chờ cô giáo dạy thêm tiếng Anh trong những buổi trưa cánh đồng ngập nắng đầy châu chấu cào cào và những mương nước ăm ắp cá
Chả là hôm qua có chuyện. Dù nó cũng chẳng mới thì bạn cũng lưu lại được một số dữ kiện nào đó cho những phân tích sau này. Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình.
Em hãy tơ tưởng về hư vô những lúc lòng em đầy dục vọng và mơ màng về dục vọng những lúc tâm hồn em dần tràn ngập hư vô. Có một thằng bạn đùa cô ấy: Ấy khôn đến quắt cả người lại. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác.
Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời. Vẫn đang chỉ là kinh doanh chộp giật. Vả lại mình là sinh viên, cô ta là giáo viên.
Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm. Chắc em buồn vì vừa nãy, có thằng tạt xe ngang đầu, anh buột miệng chửi thề. Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng.
Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có. Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng. (Đằng ấy lại bảo: Ề, chả hiểu cứ nói thì mới là hiện sinh, trúng thì trúng chẳng trúng thì trật, miễn nói cho sướng miệng).
Nhưng chắc chắn nó sẽ làm những trái tim biết rung động rung động. Dư luận thì ác nhiều hơn thiện. Hơn thế, còn để xác định bạn đang không mơ hoặc bạn đang viết trong mơ.
Đây chỉ là nửa đùa nửa thật thôi mà có người tưởng đùa thật, có người lại tưởng rất nghiêm trọng. Như đã nói, độc giả rất lười tìm đọc sản phẩm chưa có thương hiệu. Các anh chị chưa bao giờ dám thế.