- Khoan đã, - Jones vừa nói vừa giơ tay ra chặn lại. Thời gian thấm thoát trôi qua, mới đó mà đã ba tháng kể từ ngày họ được nhận công việc mới. Nếu đúng thì họ chuyển sang ý khác.
Trong khi đó, lịch làm việc của James lại chẳng cân đối chút nào. Anh xác định rõ những yêu cầu của mình. - Thôi khỏi, tớ mới uống xong.
Thế nhưng làm thế nào có thể xác định phạm vi thẩm quyền cho các nhân viên của mình? Phải chăng cũng có nhiều mức độ, phạm vi thẩm quyền khác nhau? Anh nghĩ đến Josh và Jennifer, và về những công việc mà anh sẽ giao cho các nhân viên của mình. Thậm chí, anh còn không nghĩ đến điều đó nữa. Anh để ý thấy nhân viên của mình cười đùa nhiều hơn.
James rảo bước thật nhanh về văn phòng để ghi lại những điều Jones vừa nói lên tấm bảng trắng: - Cậu nói cho tớ nghe đi, tớ đã sai ở điểm nào? Tớ đã phác thảo công việc rất rõ ràng cho Josh biết. Mặt khác, anh cũng nhận thấy khối lượng công việc đã giảm bớt.
Anh vẫn chưa quên cảm giác lo âu và thất vọng thường xuyên trước đây, và anh cũng nhớ những gì mình đã nói với con gái cuối tuần trước, khi hai cha con anh cùng chơi cầu lông: "Càng được chuẩn bị kỹ lưỡng, công việc sẽ càng trôi chảy và con sẽ càng cảm thấy vui hơn khi công việc hoàn tất". Anh mỉm cười khi nghĩ đến Jones - một người anh họ, một người bạn, và cả một người thầy tuyệt vời của anh! Josh đã ra một quyết định không chỉ ảnh hưởng đến bản thân anh ta mà còn đến uy tín của cả bộ phận.
- Vậy là cậu đã nói cho cô ấy biết. Đã đến lúc phải nghỉ ngơi một chút. Tớ rất ghét những thứ đó.
Thoạt đầu, công việc vẫn diễn ra khá tốt đẹp. - Tức là cậu sẽ tổng kết ba vấn đề sau: những điều đã hoàn tất tốt, những điều cần cải thiện và những điều học được từ công việc. James cảm thấy thất vọng hơn là xấu hổ vì những hành động của Josh.
Sau đó, giảm dần đi. Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. Khi tớ nói xong, không ngờ Jennifer lại là người tức giận hơn tớ.
Mỗi cuối tuần, anh thường dẫn các con đi cắm trại hay thong thả đọc một quyển sách nào đó, lắng nghe một bản nhạc và tận hưởng cảm giác yên bình trong khu vườn nhà mình. Khi giao việc, cần phải xác định cụ thể thời hạn hoàn thành công việc. Còn sau đó thì anh chỉ muốn bật ti vi lên xem trong giây lát rồi đi ngủ.
Đối với một người quản lý, không có lời khen ngợi nào có ý nghĩa hơn thế! Thậm chí nếu có được chút thì giờ rảnh rỗi, anh cũng đã quá mệt mỏi. Lần này, trước khi tới văn phòng của Jones, James rẽ sang quán cà phê Starbuck's để mua hai ly Americano và hai chiếc bánh nướng.