Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì. Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc.
Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm. Đồng chí ấy sẽ có khoảng nghỉ để hả hê vì câu đùa dí dỏm.
Phải vùng ra khỏi tình trạng này. Mới dám nửa đùa nửa thật như thế. Nhầm! Lúc này (lúc khác thì hẵng để lúc khác nói), tôi muốn đặt một tia lửa ở những người tài.
Cháu mà làm được thì cháu giỏi. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm. Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt.
Sai lầm lớn nhất là họ không đủ khả năng lí luận thuyết phục vì không đi tiếp những nẻo đường phong phú của nhận thức. Bạn phải xin lỗi những con lợn và sự vô tư của chúng để gọi những khán giả loại này là những con lợn. Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước.
Rồi lại thôi, vào ảnh chắc sẽ không đẹp. Tôi không đòi hỏi gì cho mình, không than vãn về nỗi khổ đau của mình; nhưng khi tôi vẫn chẳng gột rửa được cái cội nguồn chia sẻ và đùm bọc của con người, dù có là một thằng đàn ông bất khuất, tôi vẫn là một kẻ hèn… Chỉ biết rằng ông sẽ sung sướng và không hề có thừa một phút giây nào để buồn đau, dằn vặt.
Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Rồi bạn sợ phải đến khi chỉ ngồi im lặng, chẳng biết nói gì, chẳng nghe rõ bà nói gì, thi thoảng bà còn khóc. Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác.
Thằng này ăn mặc phong phanh. Tôi ngã vào vũng nước ướt hết quần. Có một hôm, ông chú gọi bạn sang bảo: Mày vào đây chú cho ít mật gấu bóp chân.
Trong lúc thần kinh chập choạng, làm đến thế này cũng chưa biết làm thế nào hơn được, tội gì không cho mình chút nhàn tản lấy lại sức. Lại về nhà bác ôn thi. Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người.
Bằng cách hiểu nó và để nó hiểu mình. Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro. Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học.