Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ. Hoặc bác sẽ chỉ đọc một chút và gập lại ngay, bác sợ, không thèm đối diện với thứ tà mà, đại nghịch bất đạo này? Cái thứ mà bạn đã cố viết một cách bình thường, chân thật và kiềm chế nhất. Có người cúi mặt bấm di động.
Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai. Thế là không còn tâm trí mà ngờ hoặc. Người nghèo chỉ được cho tiền, không được định hướng, giáo dục đầy đủ thì nghèo lại hoàn nghèo và không bao giờ xóa bỏ được mặc cảm.
Bạn muốn dấn thân, muốn vắt kiệt mình bằng cách phun trào không nguôi nghỉ những luồng ý nghĩ (qua các truyện khác hơn là dạng viết khá cụ thể này). Để không khóc, phải cười thôi. Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh.
Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con. Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực. Không thì rồi nó lại trở thành một thứ đàn ông đầy ngộ nhận và hằn học.
Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào. Bạn nói cho bạn vài năm tự quyết, tự tìm tòi rồi bạn sẽ không ăn bám nữa. Vào đây, trời trở nên dịu hẳn.
Để đỡ tình cờ lặp lại. Hôm qua hứa với bác là 8 giờ vào. Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục.
Nó lí giải cho cảm giác còn háo hức đi một chặng đường hơn chục cây số để chạy nhảy một chút, uống nước, thi thoảng ăn thịt chó, rồi về. Tôi biết là tôi rất khỏe. Sao ông không tự viết lấy rồi tôi sẽ mạo danh ông.
Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm. Bạn thích bác trai và sự hoà hợp của hai người ở những thời điểm như thế. Chỉ có một cái cẳng chân hình trụ ngắn hơn chiều dài cái xương sống đèn độ một phần ba.
Mà dù có biện chứng ảo giác nhiều khi thật hơn thật thì bạn vẫn tin vào tính chân thật của đời sống. Từ giờ bác gái sẽ khó nói chuyện bạn bỏ học trước mặt bác trai đây. Tôi thấy ông có khiếu phê phán đấy.
Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng. Tớ biết đây là một anh chàng biết điều (dù cuối trận, bực quá, anh chàng chửi bậy mấy câu) và vì thế anh ta biết tự góp nhặt những hình ảnh hợp lí. Cái chính là tớ đã cho cái vỏ kẹo vào túi và anh chàng chắc cũng nhìn thấy.