Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó. Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt. Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ.
Nhất quyết phải cạo râu. Có thể chúng đem lại thêm sự hoang mang. Chúng đã quen hếch mặt với những sự khúm núm và dè dặt.
Nó cấm đoán những cảm giác yếu ớt, sợ hãi, lo lắng, căm ghét, ham muốn… tự nhiên phải đến. Cháu phải nghiêm khắc với mình và sửa ngay. Dù biết điều đó khiến họ càng ngày càng cho mình đi quá giới hạn.
Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng. Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó. Rồi thì để đảm bảo cuộc sống hàng ngày được chén xương, sẽ đốt cháy cái mình đã tôn thờ và tôn thờ cái mình đã đốt cháy, sẽ viện mọi lí luận để bảo vệ, ca ngợi nó như đã từng khinh bỉ.
Và như thế, em hiện hữu. Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó. Mà cũng là bỏ ngoài tai, ngoài mắt, ngoài xúc giác tất cả.
Bạn có thể tìm hiểu và tư vấn cho bác nên bán hàng gì, giúp gia đình tìm một tráng thái cân bằng. Hắn biết giải pháp vượt qua chúng nhưng lại không tự vượt qua được. Cố tìm lí do cho có lí do chứ có khi chả có lí do gì cũng thôi thúc phải viết.
Mà người lấy thì chưa chắc người đã trả. Chuyện đó làm tôi buồn mất mấy ngày. Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không.
Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về. Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau. Đã nhủ viết lại sẽ nhạt đi nhưng dù sao thì cũng nên viết.
Còn gia đình thì ai làm việc nấy, cả tôi. Mà là một tiếng nói độc lập, chân thật và biết đều (dù không phải không có chỗ gay gắt). Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi.
Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi. Khoảng cách từ đó đến chỗ bạn chừng 4,5 mét và bạn sẽ kịp tẩu tán tang vật. Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này.