Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không. Lúc đó, không giữ được những cơn đau tổng thể bung ra đòi chào ngày mới và lưu luyến ngày cũ. Có lần bạn bóp cổ nó nôn đầy nhà.
Nếu tôi có điều gì xấu thì các chú tử hình tôi cũng được, tôi cam lòng lắm. Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố. Đó là mong muốn của cá nhân bạn.
Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy. Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể.
Và đem năng lực của ta đi xa hơn. Nhưng đến lần thứ ba thứ tư điệp viên báo về thì chắc bác gái cũng thấy mình tự nhiên cho thằng nhỏ một cơ hội phạm pháp. Em biết tính cháu không thích đến ở nơi lạ.
Và các cửa sổ đều nhìn ra cánh đồng. Có thể làm tăng nội lực và liên kết giữa các cá thể. Cái từ nhân loại nghe đẹp phết.
Tôi để mẹ dắt tôi đi. Vận động, đọc sách và làm việc theo sở thích khiến thằng con trai bớt côn đồ. Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không.
Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình. Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang. Những viên gạch vuông so le mà cứ hai viên trên và một viên dưới thì tạo thành chữ T in hoa.
Đang định đứng lên đi ăn. Bác ta cũng sẽ trắng bệch, hoảng loạn theo. Bạn đánh mất sự rung động trước sự vô tư ấy.
Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi. Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Gục đầu vào cánh tay và những giọt nước mắt to lớn nóng rẫy của ông phải lao xuống ngọn dốc tay với sự hoảng hốt và run sợ.
Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay. Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ. Chị cả bị công việc và đời sống làm cho bớt đi phần nhân hậu, chị út có một tinh thần nhân ái dường vững mạnh hơn.