Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng. Con gái có khác, họ thổi bay nhiều cục nặng cho đời sống. Nó là đầu đàn cho thế hệ sau, là cái mà các em nó nhìn vào, là trưởng chi, là đứa sẽ thay bố tôi rồi bố nó làm trách nhiệm với họ mạc.
Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ. Để tồn tại trong một xã hội rối ren, lăn lộn kiếm sống, nuôi con, nhiều lúc họ vừa phải giấu sự bất mãn để làm mát lòng dư luận, lại vừa muốn giữ lòng kiêu hãnh cũng như sự cao quý của phẩm chất đạo đức. Nó khờ nên nó chưa khai thác được mình.
Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không. Chị cả bị công việc và đời sống làm cho bớt đi phần nhân hậu, chị út có một tinh thần nhân ái dường vững mạnh hơn. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được.
Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay. Dù lòng tôi đang ơ hờ lắm. Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi.
Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia. Cuộc đời con người là chuỗi cát bụi về với cát bụi. Một điều rất hệ trọng.
Vì chúng ta đều ngoáy mũi. Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi. Liên miên liên miên đục vào óc.
Một phần vì người dân không tự tạo chất lượng cho mình. Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên. Nhà văn nhìn vào mắt nàng.
Em bảo con không lo nhưng mọi người cứ lo cho con, lo con bị tai nạn hay có sự vụ gì. Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy. Từ mẹ bao quát chung cho thật nhiều trạng thái và giúp khi thốt nó ra, người ta khó đánh giá anh phản ánh trạng thái nào.
Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì. Đêm nay viết, ngại thay bút mới. Và người ta sẽ gọi đây là giai đoạn ươm mầm siêu nhân cho lịch sử nếu trong một tương lai gần, bắt buộc phải có những con người siêu việt.
Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn. Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá. Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn.