Năm 2000 chính là thời điểm Lou Gerstner đã hồi sinh lại IBM, dựa trên những giá trị kinh điển của Watson, khi tập đoàn vinh quang của lịch sử Mỹ xa rời thông điệp của Watson. Vào cuối đời, ông nhắc lại nguyên tắc vàng và lý thuyết bốn đối tượng: Các cư dân chuyển lên tầng hai bắt đầu di chuyển bằng thuyền đến trụ sở NCR trên vùng đất cao.
Họ coi việc chuyển IBM sang lĩnh vực dịch vụ cũng giống như điều sỉ nhục Deep Blue siêu máy tính biểu tượng đỉnh cao của bộ não nhân tạo của loài người. Mục tiêu là thay thế các thiết bị chuyên dụng bằng một nhóm máy tính tương thích với nhau, chúng có thể thực thi mọi nhu cầu xử lý dữ liệu. Nó xuất hiện khắp mọi nơi trong các ấn phẩm của IBM.
Nhiều học giả đã viết rằng, Watson đã xây dựng IBM với khẩu hiệu tư duy. Biết được quá trình làm việc của Tom tại IBMtrước chiến tranh, thiếu tướng Bradley nói:Tom, tôi luôn nghĩ anh sẽ quay trở lại và điều hành công ty IBM. Vì thế, một công thức được Watson đề nghị cách đây hơn nửa thế kỷ về nguyên tắc hợp tác và sự tin cậy đối với khách hàng là một sáng kiến quan trọng.
Cơn giận của ông chưa nguôi suốt cả thời gian dài sau đó. Watson hạ bút ngay lập tức: Thật tuyệt vời, ta tự hào vì con. Khác biệt là Thomas Watson Sr.
Nó được viết dài hơn 17 năm, bao gồm cả thời niên thiếu. Đó là ba yếu tố làm nên số phận của bất cứ ai, hạnh phúc và đau khổ. Ông muốn nó là một định đề, làm bật lên thông điệp cốt lõi, đủ ấn tượng để làm lu mờ những tư tưởng chia cắt giữa công ty này với công ty kia.
Mở phòng thí nghiệm trong thời kỳ suy thoái là một quyết định ngược đời khác của Watson. Chưởng lý Goege Wickersham nhận được nhiều đơn tố cáo, trong đó, cùng với NCR còn có Standard Oil, American Tobaco và U. Ban nhạc của IBM chơi suốt buổi tối những bài hát IBM.
Watson đặt ra tầm nhìn cho CTR như một công cụ như vậy. Gia đình Watson không còn bất cứ ai làm việc trong IBM. Và sự vĩ đại của Watson không hẳn ở chỗ ông đã làm cho IBM to lớn cỡ nào mà là nó có thể đi xa bao lâu.
Watson nói về bản án đang treo lơ lửng cho Flint nghe. Kết quả là Watson có được 181 người khuyết tật do Supa tuyển. Ông chủ Watson lúc này đã ở tuổi 60, khiến cho người nghe cảm thấy lời nói của ông là trải nghiệm đời người.
Tom đã như một phi công đưa IBM vào kỷ nguyên máy tính, trên đôi cách của cha mình. Watson đã chi nửa triệu đôla cho công trình này nhưng giờ đây ông không biết phải làm gì với cỗ máy dài 16m và cao đến gần 2,5m. Và công ty này đã làm như vậy.
Bằng cách gạch bỏ đi những yếu tố công việc, Watson tước bỏ đi những cái vỏ vật chất bao quanh con người mỗi ngày. Đó không chỉ là phép lịch sự, một kiểu đắc nhân tâm, mà là một phần chuyên nghiệp trong kinh doanh. Và có thể thấy thấp thoáng bóng dáng của Watson ở đây.