Ông làm cách nào? Ông tìm trong quan điểm của hai người, tất cả những chỗ mà ông cho là công bằng, ông đem phô bày ra và ca tụng, không cho ai là trái hết, dù cuộc tranh biện kết cục ra sao cũng vậy. Sau cùng, muốn cho yên chuyện, công ty phái một sứ giả khôn lanh nhất lại thăm con "ác là" đó. Và xin ông nhớ kèm thêm một nụ cười với vài lời âu yếm.
Người thợ hớt tóc, thoa xà bông thiệt kỹ rồi mới cạo râu. Ông nói rằng không biết và khuyên tôi hỏi "Nghiệp đoàn kiến trúc sư". Nhưng, cháu thử nghĩ giá làm như vầy, có phải khôn hơn không?.
Thực là một tờ báo rất quý cho các gia đình và một trong những tờ báo ấn loát đẹp nhất tại Mỹ. Ông là một nghệ sĩ vẽ kiểu cho các nhà sản xuất vải bông và kiểu áo. Một hôm, tôi gặp một người trước làm biện sự một hãng cho mướn nhà, tôi hỏi ông ta có thể cho tôi biết nhà tôi ở, tường xây bằng gạch đặc hay gạch rỗng.
"ở nhà ra, bạn ngửng đầu lên, đưa cằm ra; hít đầy phổi không khí và ánh sáng mặt trời; mỉm cười với mọi người và thân ái siết tay người quen biết. Lần này hai bên đều hài lòng vì tôi đã biết trọng quan điểm của chúng. Phải, bạn có lý lắm, ngàn lần có lý trong khi bạn hăng hái chứng minh đề nghị của bạn.
Họ hiểu rằng nếu có công việc thì chúng tôi tất giữ họ lại. Một lần đau cuống họng, tôi lại một nhà chuyên môn trị bệnh đó. Đáp lại tình đó, ông tìm hết cách làm đẹp lòng bà.
ở vào địa vị ông, có lẽ tôi cũng hành động như ông. Thôi, cha con mình quên hết những chuyện khác đi. Nhưng má nó, một người nhà quê nghèo an ủi nó, ôm nó vào lòng, bảo rằng bà tin chắc nó có tài và đã thấy nó tiến tới rồi.
Ông truyền cho bạn lòng tin chắc, sự bạo dạn, sức mạnh, làm cho bạn thay đổi thành một người khác. Ông muốn Tể tướng bố cáo rằng chính Tể tướng đã khuyên ông tuyên bố những lời lạ lùng đó. Mặc dầu vậy, ông ấy cũng như bạn và tôi, cảm động trước những lời khen tầm thường nhất.
Đem giải phẫu bộ óc, thì có một nửa số người điên cũng bình thường như óc chúng ta. Hỡi sĩ tốt, mục đích của chúng ta là Địa Trung Hải". Một văn sĩ đã nói: "Nhiều người mời lương y tới chỉ để kể lể tâm sự thôi".
Liên đoàn đó sau được các chủ nhân khách sạn vạn quốc gia nhập và trở nên một hội quốc tế mà chính ông được làm hội trưởng. Viên thu thuế thì lạnh lùng, ngạo nghễ và cố chấp. Ông này thích lắm và chắc tự nghĩ: "Người này trẻ tuổi mà biết trọng tài ta như vậy, tất phải là người thông minh".
Còn không thì nền nhớ rằng, loài người không phải luôn luôn có lý trí đâu. Sách dày 307 trang, bằng một cuốn sách đáng giá hai đồng. Ông đã mở hãng với cái vốn 450 mỹ kim và một ý mới trong đầu.