Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác. Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ. Sự trùng hợp nhiều khi là tất yếu.
Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít. Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông. Ông sợ làm ướt lạnh khuôn mặt nàng.
Bạn sẽ thôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là sức mạnh tinh thần của đam mê. Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết. Tóm lại là không được bi quan.
Công việc của bạn không phải là làm vĩ nhân mà chỉ là hỗ trợ những vĩ nhân trong cuộc sống xé lẻ vào đầy ảo tưởng này. Tôi biết chị là một người mà sự giáo dục và cuộc sống cạnh tranh đã nhào nặn thành một người thường ích kỷ và khe khắt với những người đứng thấp hơn. Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành.
Lũ ý nghĩ đã đầy hộp sọ, không muốn vứt đi (có cái quả thú vị, vứt đi cũng phí). Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ. Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi.
Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang. Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng. Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế.
Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng. Họ nào có tội tình gì. Hóa ra cái ánh sáng sau tivi là cái đèn ăcqui đang nạp điện.
Tất nhiên, cuộc sống đưa đẩy sẽ không cho con người nhiều cơ hội để độc lập làm những việc thấy cần thiết và bổ ích thay cho những sắp đặt nhàm chán, vô nghĩa. Thậm chí, dựa trên một số phân tích lúc mơ, bạn còn biết là mình đang mơ. Trong sự đối phó với sự suy kiệt cũng như không thỏa mãn để có thể tiếp tục lao động: Viết.
Bạn, nghĩa là những ai đọc xong nó không coi tôi là thằng hâm, thằng điên, thằng gàn dở, thằng đểu hoặc thằng hèn. Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế. Suốt từ nãy, băn khoăn làm cái thá gì.
Như kiểu nước đang chảy mà bịt miệng vòi vào. Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta. Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi.