Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó. Và như thế, theo luật nào đó của cộng đồng xung quanh bạn, bạn phải tự lãnh trách nhiệm và đừng kêu ca phàn nàn. Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào.
Sống là gì nếu không có khoái cảm. Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết. Chắc chỉ phù hợp với mỗi ông Phật.
Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt. Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không. Bắt đầu khó nghĩ đây.
Trong lúc tập, gặp một người quen nữa. Còn gần thì… Chưa thấy loạt ảnh chụp hoa sữa nào. Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được.
Thằng em ngồi kiểu đầy tính hiền triết từ đầu đến cuối buổi. Gã thử tìm một cái tên cho bức tranh chưa vẽ trước khi sắp đặt những chi tiết: Ai lừa ai? Thông minh và đần độn? Thực ảo? Cũ quá rồi! Gã cảm giác như bức tranh đã được ai đó vẽ. Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử.
Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi. Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục. Thua còn có năm nghìn an ủi.
Khi mà đã lớn đầu cả rồi. Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn). Nhà văn ngoan ngoãn nghe lời.
Nhưng nói thế nào thì nói, thế giới này vẫn thừa mứa vật chất và cám dỗ để dụ dỗ loài người đừng tuyệt vọng (hẵng chưa cần tính đến tình yêu thương tồn tại tự nhiên). Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi. Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy.
Tất nhiên, có lúc người ta sẽ cảm thấy sự đồng điệu với sự thấu suốt kiểu hư vô, sự thấu suốt của dục đã diệt khi người ta có chung trạng thái thấy đời sống mất hứng bên con người. Nếu họ hỗ trợ tốt cho nhau về vật chất và tinh thần, đời sống sẽ trở nên phong phú, hạnh phúc và phát triển đến tầm cao. Và thế là nhiều người đói quyền con người sống trong cái thiện ác ngẫu nhiên.
Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá. Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình. Nếu bạn là một nhà phát minh, làm ơn chế tạo một thứ gì đó rẻ tiền có thể bịt tai tránh những âm thanh cơ bản mà tôi đã nêu.