Sống dần hoá ra cũng không đến nỗi quá nhát gái. Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên. Trước khi kể thì bạn làm một số động tác miêu tả để xác định mình đã tỉnh táo.
Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng. Ông anh cũng làm theo. Tất cả đều không sâu đậm.
Bạn mới khai thác được một phần nhỏ của mình. Sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ họ biết cái gì góp phần giết chết họ và họ góp phần gì giết chết kẻ khác. Những mâu thuẫn nội tại này đánh nhau rất mệt, đôi lúc phải phó mặc cho tiềm thức giải quyết.
Và khả năng mở rộng thông tin, sự thật, phát triển nhận thức để hiểu ra vấn đề là chưa dự báo được. Nhưng trong đời sống thì tôi dễ phức tạp hoá vấn đề. Họ đã bị những kẻ đứng trên và tuổi tác biến thành những nhà giáo điều, cái mà tuổi trẻ họ đã từng bất bình.
Đi một mình được đã đành nhưng mấy ai không ăn bám vào bình dân. Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia. Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp.
Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ. Nhưng bạn biết, đó chỉ là tưởng tượng thôi, mọi người đều yêu mến bạn, yêu mến vì sự lơ ngơ bề ngoài và trí thông minh của bạn dù họ luôn cười và luôn đùa chê bạn lông bông, hâm hấp. em đi đâu hết một đời - mà không để lại một nhời cho ai - em đi trọn vẹn rộng dài - mà không thả lại một vài cơn thơ - em đi từ lúc bấy giờ - tôi không hiểu cứ đợi chờ em đi - em đi bởi cái lẽ gì - vì ai hay chỉ là vì đi thôi - dù sao em đã đi rồi - duy còn nỗi nhớ lặng ngồi trên mi
Đôi lúc là lạ một cách ngộ nghĩnh và khó hiểu. Thầy có vẻ tốt nhưng nhu nhược. Chị mặt nhàu đợi lâu nói: Thôi cảm ơn, sốt ruột.
Cho đến giờ phút này, trên thế gian này, tôi vẫn là một kẻ hèn. Á à, cá không ăn muối cá ươn… Tưởng tưởng chơi chút vậy thôi, ai dám hỗn. Cái giấc mơ nó mất đi thì thôi.
Ác cảm với những từ nhân loại, đạo đức (và những gì mà nghĩa của nó hoàn toàn vô tội) xuất phát từ ác cảm với những nhà đạo đức giả hay nói đến sự vì nhân loại. Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Ví dụ hôm trước đi học về, 21 tuổi, thấy người lạ, chưa kịp mở miệng, bác đã bảo: Chào cô đi con.
Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp. Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm. Tự trấn tĩnh rồi nhủ: Đây không phải là tính cách của ta.