Chúng ta sầu não vì nghèo hơn gia đình ông Xoài; nhưng có lẽ ông Xoài cũng sầu não vì nghèo hơn gia đình ông Mít và ông Mít cũng nghèo hơn gia đình ông Ổi. Tôi hỏi cháu, cháu khóc. Vì nếu ngăn cảm thì họ gây rối liền.
Chỉ xin Chúa dắt con từng bước. Carrier nói: "Khi tôi ngó thẳng vào sự chẳng may nhất, tức thì tôi tìm lại được sự bình tĩnh đã mất trong những ngày trước; từ đó tôi suy nghĩ được". Chót hết tôi đau đớn đến nỗi không muốn kéo dài đời thêm nữa.
Có lẽ còn sống được một năm nữa sao không rán hưởng cho vui hết đời đi đã?" Tôi ưỡn ngực lên, mỉm cười rồi rán hành động như người khỏe mạnh. Thượng đế cũng vậy nữa. Tôi ngồi phịch xuống chiếc ghế, nói: "Thượng Đế muốn sao con xin nghe vậy" mà hai hàng lệ ròng ròng trên má.
Y sĩ nói bà sẽ chết, và nếu trời có thương cho sống sót thì cũng thành tật, không đi được nữa. Trước tôi tính sẽ nói là muốn đi Kanass City để may ra tìm được một việc làm. Tức thì tôi tự trả lời: "Bất quá thì bị tan tành sự nghiệp, bị phá sản vì những bài báo rêu rao chớ không phải lẽ bị ngồi tù được!".
Khi hay tin, bà nổi giận đùng đùng - và 50 năm sau, bà vẫn chưa nguôi. Khi còn đi học, ông đã lo về hai bệnh: suyễn và mất ngủ. Coi cuốn này như một cuốn sổ tay trong khi làm việc; dùng nó để giải quyết áp dụng những nỗi khó khăn hàng ngày.
Ông ta cho chúng tôi hay rằng nó là giống vật khoẻ nhất Tây bán cầu, ngoài trông giống trâu và, có lẽ, ngoài giống gấu Kadiak. Vậy bạn muốn lo cho vợ con, hãy theo cách của J. Đến nay, người đàn bà trước kia nhút nhát, bắt đầu mở tiệm bánh ở trong bếp ấy, đã có 17 tiệm ở tại một khu đông đúc nhất của châu thành Chicago.
Hai cái tang kế nhau, đau đớn thay! Ông mất ngủ, mất ăn, cũng không nghỉ ngơi được nữa. Bạn không tin vậy ư? Được, xin bạn thí nghiệm đi. Có nhiều người cần phải ngủ nhiều hơn kẻ khác.
Bà té, đầu gối chảy máu và sái cổ tay. Muỗi bu lại làm cho ai cũng phải điên, thế mà không làm ông Charles Seifred bực bội chút nào hết. 000 Mỹ kim để tìm xem tại sao màu cỏ lại xanh.
Tôi sẽ bị giam vô "nhà cầu" của chúng. chắc chắn tôi sẽ thất bại và khổ sở. Nó đã ảnh hưởng sâu xa và lâu bền tới đời sống của tôi.
Bà bèn hỏi người chủ có muốn mua bánh của bà làm không. Thế là tôi lang thang trên bờ vịnh Floride để mà tự cảm thấy ưu phiền khổ sở hơn ở nhà. Chẳng bao lâu biết tường tận từng nơi từng chỗ, trong khu phố thường chơi đùa với các bạn, biết tường tận đến nỗi chơi trò gì có chạy đua là đều thắng.