tiếp - một ông bạn thân của tôi, nói với tôi rằng, một buổi tối nọ, con gái của ông ấy đọc lớn tiếng một bài quảng cáo của một tên chuyên môn phá thai và hỏi ông ấy nghĩa vài chữ lạ: ông bạn tôi thiệt lúng túng, không biết trả lời ra sao. chiều qua người ta không mời tôi dự tiệc. Tôi chỉ xin ông chỉ giùm tôi một điều thôi.
Bệ hạ hơn thần về nhiều phương diện. Vậy thì làm sao kiến thức hẹp hòi của mày có cơ hội mở mang được". Những lời khen an ủi đó, đủ thay đổi đời cậu và có một ảnh hưởng sâu xa trong văn học nước Anh.
Vậy thì có lý gì mà bạn y sẽ tới chơi trên cái sân mà lần trước y mời, không ai thèm tới hết? Mà có biết bao nhiêu lý lẽ để dụ bạn được: nào là ích lợi của thể thao giữa trời, thân hình khỏe mạnh, cân đối, vui vẻ. Gió khoe gió mạnh, mặt trời khoe mặt trời mạnh. Ông nói: "Xin ông đừng để họ in tấm hình đó nữa.
Người Hòa Lan, trước khi vô nhà, phải cởi giày ra, để ở bực cửa. Trước hết, bạn hãy nói: "Tôi không trách ông một chút nào hết! Nếu tôi ở vào địa vị ông, chắc chắn tôi cũng hành động như ông". Nhưng rồi sẽ xảy ra sự chi, chắc bạn đã đoán được.
Cho nó cái gì nó cũng ăn, hy vọng một ngày nọ "nốc ao" thằng du côn kia đã làm cho nó tủi nhục mấy lần. Có thể lập lại hòa bình được không? Không ai biết được. Cho nên câu chuyện êm thấm.
Tôi vội vàng muốn trả lời bà ta rằng: "Nếu tôi đã có một lỗi về địa lý thì bà còn có một lỗi nặng hơn nhiều, là lỗi không được nhã nhặn chút nào hết". (Nhân tiện, xin nhắc bạn, ví như bà nhà đòi may một cái áo nhung, thì xin chớ trả lời bà bằng câu đó nhé!). Bạn ráng tìm nguyên nhân sâu kín đó, tự nhiên bạn sẽ hiểu hành vi của họ và có lẽ cả cá tính của họ nữa.
Franklin Bettger, một biện sư khéo léo nhất trong nghề bảo hiểm nói với tôi: "Từ lâu, tôi đã hiểu rằng với nụ cười, đi đâu ta cũng được tiếp đón niềm nở hết. Tôi chỉ xin ông chỉ giùm tôi một điều thôi. Sau khi coi hết các phòng rồi, bà đưa tôi đi coi nhà để xe.
Rồi ông đi trong mười chín ngày, khắp hai chục xứ, trên ba chục ngàn cây số. và bạn sẽ thấy họ thức suốt đêm để tập tành cho hoàn hảo. Không kiểm soát gì hết, không có thẻ gì hết.
Và sau vô số kinh nghiệm, tôi nhận rằng cách hay nhất để thắng một cuộc tranh biện là tránh hẳn nó đi. Tôi không có gì để chữa lỗi hết. Đàn ông bao giờ cũng muốn lánh mặt một người đàn bà gắt gỏng.
Ông lại khuyên tôi nên ở châu u bảy tuần lễ. Chân lý đó giản dị minh bạch làm sao! Đáng lẽ ai cũng phải biết ngay chứ.