đã bất chấp lời khuyên của những người thân, trở về quê nhà. Khi anh 24 tuổi, bà của anh qua đời. Nhiều người sẽ thất bại nhưng đó lại chính là cái mà loài người đang tiến tới.
Niềm vui lớn nhất của bà là thấy được quan điểm của mình về một thế giới có ích cho mọi người được chấp nhận. Việc đứng dậy được mới là điều đáng nể. Chúng ta nên thoát khỏi các kêt squar và tình thế hiện tại của mình và hướng tâm trí mình về cái mình muốn trở thành.
Những người không có các nhiệm vụ trở thành những kẻ mơ mộng vớ vẩn và những nhà thám hiểm. Vào năm 1953,ông và Tenzing Norgay,người dẫn đường sống ở vùng giáp ranh biên giới Nepal và Tây Tạng ,đã là những người đầu tiên đặt chân lên điểm cao nhất -8847,73m của đỉnh Everest. Ông là 1 trong những lãnh tụ được tôn sùng nhất của người Tamil trên khắp thế giới .
Không khí xung quanh hơi căng thẳng. Thay vì quan tâm đén nguyên nhân, chúng ta chỉ nghĩ đến kết quả. Thế là một hôm, ông đến kéo từng cây mạ lên cho đến khi chúng cao thêm được 2,54 cm.
Cái mà anh chưa bao giờ có được là sự ấm cúng của gia đình. “Từ một con người chỉ có thể bò lê bò lết như một con chó và ăn xin trên đường, bằng sự làm việc cật lức của mình, tôi đã trở thành một phép lạ ở Đài Loan. Hơn 90% trong số họ giờ đây đang rất thành công trong lĩnh vực của mình.
Tôi thấy một vài người chạy lung tung nhưng không biết cái gì đang diễn ra. Cuộc hôn nhân của họ chẳng mấy chốc đã trở thành một sự hợp tác kinh doanh đánh đấu sự hình thành của cửa hàng sách National. Ông được công nhận là người mở cửa Trung Quốc.
Sau đó,anh xuất hiện trong 1 số phim đầu tiên của điện ảnh Hong Kong với vai trò người đóng thế và bằng nỗ lực của bản thân ,anh tiến dần tới vị trí điều phối viên các màn nguy hiểm ,rồi làm đạo diễn . Tôi nghe cuốn băng hết ngày này sang ngày khác theo lời khuyên của Earl Nightingale, người đã ghi âm quyển sách. Đứa bé đó mắc phải một căn bệnh di truyền hiếm thấy được gọi là “familial dysautonomia” (mất tự chủ).
Bà phải van nài bác sĩ cho bà đem xác con bà về hỏa thiêu vì bà không còn đủ tiền để thuốc thang. Tôi rơi vào địa ngục tình cảm. Nhưng không ,ông luôn tự tin và quyết đoán .
Ông đã đạt kỉ lục khi thắng liên tiếp 9 cuộc tổng tuyển cư mà ông tham gia kể từ năm 1956 . Với chúng tôi, câu trả lời đã quá rõ ! Tất cả chúng tôi đều giơ tay lên. Điểm mấu chốt mà tôi muốn nhấn mạn ở đây là việc làm ra một sản phẩm tương tự hoặc đưa ra một sản phẩm mới hya một dự án mới
Bất kể là người đó có thích công việc đó không . Thế nhưng đau đớn là một phần cần thiết của sự phát triển. Thậm chí chúng tôi còn lên kế hoạch để biến công ty thành một công ty trách nhiệm hữu hạn có tiếng tăm! Chúng tôi có một giấc mơ và chúng tôi gọi đó là “giấc mơ của người Mã Lai”, Công việc kinh doanh của chúng tôi ngày một phát triển.