- Đó dĩ nhiên là vì đất đai ở đây. Lâu lâu, chàng ngồi dậy ngắm nhìn mảnh đất nhỏ bé vừa được tưới bởi một dòng suối mát. Và cuộc gặp gỡ này đã không đúng với tinh thần cây chuyện.
Sau tất cả những gì chàng đã đạt được thì thật vô nghĩ khi không đi hết con đường đã chọn. - Ta phải tìm ra ai đó nói khác đi mới được. Giờ anh có nên tiếp tục ở lại nữa hay không? Ý nghĩ bỏ cuộc bắt đầu nhen nhúm trong đầu Nott.
Đêm đen tỏa xuống bao phủ khắp khu rừng. - Vậy thì thưa thần, nếu tôi cải tạo lại đất ở đây, nếu tôi thay đổi nó thì cây bốn lá có thể mọc lên phải không ạ? Và nó chỉ có thể mọc lên từ lòng đất.
- Làm thế quái nào mà ai cũng hỏi ta về cái cây bốn lá vớ vẩn nào đó nhỉ? Ta vừa mới nói với một hiệp sĩ đến cách đây mấy phút là: chưa-bao-giờ-có-một-cái-cây-bốn-lá-nào-mọc-ở-khu-rừng-này-hết. - Cậu nghĩ thế thật sao? Có thật cậu chỉ đơn giản nghĩ là tôi đã quá may mắn phải không? Những lời thần Gnome đã nói vẫn còn ám ảnh anh.
- Tại sao ông lại làm như vậy? Tại sao ông lại cho lát nền khu gạch? Nhanh như cắt, Nott đứng dậy và rút thanh kiếm sáng loáng ra thủ thế. - Tại sao nó lại là sự may mắn thật sự? Chúng khác nhau ở chỗ nào?
Nhưng sau những lúc như vậy chàng luôn tự nhủ: mình đã làm những việc nên làm, điều này còn quan trọng hơn việc liệu chàng có may mắn chọn đúng chỗ hay không. Nếu như theo lời thần Gnome và Bà chúa hồ thì rõ ràng anh đang lãng phí thời gian của mình ở đây. Điều này chưa bao giờ xảy ra trong hai ngàn năm qua.
Chắc là món tiền thừa kế đó lớn lắm phải không? biết đâu ông ta đang cố tình gạt mình. Khi nhận thấy thần Gió đã dần lặng im tiếng hú, chàng vội lên tiếng bày tỏ lòng biết ơn chân thành của mình:
Mụ làm bộ quay lưng đi. Thật lạ thay, càng làm việc, chàng lại không còn suy nghĩ nhiều về việc cái nơi mà chàng đã vun đất, đã mang lại nguồn nước và đã làm quang cây cối liệu có phải là nơi mà Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc hay không. Tuổi thơ nhọc nhằn, vất vả nhưng ấm áp tình bạn giữa hai người bạn nhỏ đột ngột bị gián đoạn khi cả hai vừa bước qua tuổi thứ mười.
Anh muốn có thêm một người nữa khẳng định những gì mà anh đã biết: rằng không có một cây bốn lá nào mọc được trong khu rừng này cả, rằng anh ta là một người không may mắn. Thật vậy, chỗ đất chàng đã chọn chứa đầy đá. - Lắng nghe đây! Ta biết ngươi đang chờ điều gì.
Anh đứng thẫn thờ ra đó mà suy nghĩ. Chàng phải mất khá lâu mới đến được cái hồ này, chỉ mất vài phút sau khi Nott chán nản bỏ đi. Cây Bốn Lá thần kỳ chứ gì?