Không mạo hiểm,không thất bại . Phải chăng là một sự trùng hợp khi cả hai cường quốc kinh tế hùng mạnh nhất hiện nay là Nhật và Đức đều là 2 quốc gia bại trận trong chiến tranh thế giới thứ 2?Có lẽ thất bại có một giá trị thật sự! Đó là nỗi bất hạnh lớn của tôi! Nhưng điều buồn cười đã xảy ra.
Năm 1969, tôi lại trải qua một kinh nghiệm nhớ đời khác. Khi phân tích điều nay theo cách bạn làm , bạn sẽ nhận ra rằng hoàn toàn không có gì đáng ngạc nhiên cả. Ông đi từ căn hộ này sang căn hộ khác , từ vùng này sang vùng khác, từ nhà máy này sang nhà máy khác, từ con đường này sang con đường khác để bán bảo hiểm.
Trở nên giàu có dễ dàng hơn làm kẻ nghèo khổ, làm người thành công dễ dàng hơn làm kẻ thất bại . Nhưng mỗi khi trở về, với những phần mặt bị cắt đi, anh vẫn cố gắng nở nụ cười và chưa một lần nào anh tỏ vẻ than vãn hay chán nản cả. Mùi hôi trong phòng kinh khủng đến mức bạn khó mà ở lại đó lâu được.
Ngày nay, dù đã là một trong những người giàu nhất thế giới nhưng ông vẫn đeo chiếc đồng hồ đeo tay nhật rẻ tiền giá 50$ và mang đôi giày đế làm bằng chất dẻo. Một lần nữa, tôi học một bài học cuộc đời khác. Đấy là nơi nguy hiểm đanh rình rập.
“Đừng lo sợ các ngọn gió của nghịch cảnh. Nơi những người khác thành công,bạn cũng có thể thành công Và khi ông hỏi chúng tôi rằng có muốn sống chung với những người này hay không thì tất cả chúng tôi đều giơ tay lên, chúng tôi cứ nghĩ ông đang đùa.
Nhưng hãy thử nghĩ xem. Ngay từ lúc nhỏ, cha ông đã dắt ông đi ăn xin. Nhiều người vội vã lao vào các mỗi quan hệ tình cảm và kết hôn vì những lí do khác nhau.
Dường như tấm bằng đại cương của tôi không đủ “chuyên nghiệp” nên khó xin được việc. Cuộc sống rất cơ cực. Ônh hoàn toàn mù chữ.
Cũng cần nhấn mạnh ở đây, việc dám liều lĩnh thất bại không hề cho ta cái quyên lứa đảo mọi người và sau đó tự cởi bỏ trách nhiệm về những hậu quả do chính hành động mình gây ra. Ông lau dọn kho và các gạt tàn thuốc, xắp xếp mọi thứ ngăn nắp trước khi một ngày làm việc mới bắt đầu. Trong hơn 10 năm đi học ở đây,suốt 7 ngày trong tuần ,từ 5 giờ sáng đến nửa đêm ,Thành Long phải học một học 1 chương trình rất nặng về âm nhạc.
Hồ Chí Minh là một trong những nhân vật có ảnh hưởng nhất trong thế kỉ 20. Ông chẳng bao giờ biết được rằng mình đã khám phá ra Tân thế giới và mãi cho đến nhiều năm sau đó,sự thịnh vượng tột bậc của khu vưc này mới được nhận ra. Sau khi suy nghĩ về điều này ,tôi đã quyết định đả động về một cái gì khác nữa,một cái gì đó hiện diện trong tâm trí của nhiều người.
Sau khi đã tích cóp được một số tiền, ông hùn cạp với vài người Trung Quốc để lập ra SHOE WORLD với vai trờ mổ cổ đông nhỏ đồng thời là người quản lý. Nhưng tôi biết được một điều, đó là những gì mà quyển sách ấy đã đề cập đến. Tôi đã biết mình sai lầm ở chỗ nào.