Trong các hành lang của tổng hành dinh tập đoàn này thỉnh thoảng người ta thấy có ai đó chơi piano ngẫu hứng. Đến lượt Gerstner, nhà quản lý này đã chi đến con số kỷ lục là 25% chi tiêu cho nghiên cứu và phát triển. Nói là trường chứ thật ra là một cái phòng với sáu cái bàn.
Watson đã nhìn thấy trách nhiệm của doanh nghiệp với tư cách một tổ chức ảnh hưởng lên xã hội chứ không đơn thuần là một cái máy kiếm tiền và mặc kệ xung quanh. Bằng cách chống lại đạo lý không sa thải của Watson, Gerstner đã tung ra một thông điệp cực mạnh là: Chính sự kiêu ngạo và hiện trạng rời xa khách hàng, nhìn từ trong ra ngoài đã dẫn đến sự thật đau lòng là buộc phải làm ngược lại lịch sử vinh quang. Maney thuật lại bài học đầu tiên về bán hàng hiệu quả của Watson như vậy.
Tòa nhà hoàn thành vào năm 1933 này là giấc mơ của các nhà khoa học. Watson đã dùng mẹo của nhà truyền thông thị giác để chỉ ra điểm chung nhất của mọi người và ông gọi đó là định đề con người. Ông bán cửa hàng này cho người khác.
Thật ra cái tên nó rất dài: Máy tính điều khiển chuỗi tự động Mark I (Automatic Sequence Controlled Calculator Mark I). Ai cũng có quyền tranh luận bằng cách đưa ra quyết định của mình, trong thời đại của mình, thất bại và thành công của mình. Thoạt đầu, khi ấy, chuyện này có vẻ như không đáng quan tâm, hay thậm chí là vớ vẩn.
Nhưng ngay sau đó, Watson làm Tom thất vọng: Nhưng đây là vấn đề quan trọng, chúng ta sẽ suy nghĩ về điều đó. Patterson được mô tả như một nhà quản lý độc tài. Và họ nói chuyện với nhau.
Nhà lý thuyết quản trị hiện đại này nhớ lại với US Today năm 2003: Phát-xít Nhật tấn công Philippin Chưởng lý Goege Wickersham nhận được nhiều đơn tố cáo, trong đó, cùng với NCR còn có Standard Oil, American Tobaco và U.
Một bức hậu cảnh quá hoàn hảo. Kỹ sư trẻ đầy nhiệt huyết này làm việc dưới tầng hầm nhà mình. Làm lại cuộc đời ở tuổi 40 thường không dễ chút nào.
000 đôla cho dự án thực nghiệm này của Harvard, thông qua Aiken. Và Watson đã đúng khi cho Tom một cơ hội mạo hiểm. Đứa bé được đặt tên là Thomas John Watson người mà sau này sẽ kế nghiệp ông và trở thành một trong một trăm người có ảnh hưởng lên nhân loại trong thế kỷ XX.
Điều xã hội quan tâm không phải là doanh nghiệp đó kiếm được bao nhiêu mà là họ đã mang lại gì cho cộng đồng. Từ bỏ suy nghĩ bao biện kinh doanh trong tầm bao quát, chín tháng sau đó, Watson trở thành nhân viên chính thức của NCR ở Buf- falo. là thực tế tuyệt vời nhất để đo lường mọi lý thuyết.
Ai cũng nhắc đến đội quân ăn mặc chỉnh tề, giống nhau trong bộ vest đen của quý ông. Theo nhà khoa học Drucker, một thế kỷ trước ở Mỹ có 15% lao động trong nhà máy dấu hiệu nền kinh tế cơ bắp thì đếnnhững năm 1950 con số cơ bắp đã giảm một nửa, Từ trước đến nay người ta vẫn tin rằng Thomas Watson đã nói: Tôi nghĩ có một thị trường thế giới cần năm cái máy tính.