Họ biết như bác sĩ A. Tâm hồn bị rung động quá chừng, nên mỗi khi ngồi một mình là nước mắt tràn ra. Carrier, ở chương II phần nhất có thể giải quyết được hết thấy những vấn đề rắc rối không? Tất nhiên là không.
Mấy ngàn năm sau, loài người vẫn còn đọc và thích đoạn văn bất hủ của Platon tả cái chết đó - đoạn văn ấy là một đoạn đẹp nhất, cảm động nhất trong văn học từ xưa tới nay. Ta thích việc gì thì có nghị lực để làm việc ấy. "Bệnh u uất tựa như một thoái oán hờn dai dẳng, chủ ý để được người xung quanh luôn luôn thương hại săn sóc tới mình.
Carrier, tôi gặp lời khuyên: "Hãy nhìn thẳng vào sự tai hại nhất" Và tôi tự hỏi: "Nếu ta không chịu hối lộ nó, mặc cho nó đưa tài liệu ra Biện lý cuộc thì sự tai hại nhất nếu có, sẽ đến mức nào? Tôi sợ hãi, không biết nên làm gì, nước mắt chảy ròng ròng. Nhưng bác sĩ Pratt biết rằng nếu khuyên họ 'trở về và đừng nghĩ đến bệnh nữa" hẳn sẽ chẳng làm cho họ khỏi đau đớn được.
Nhưng biết lợi dụng những thất thế mới là điều cần thiết. Tôi nhận được lệnh ở giữa trời, trên đập đá tại bờ biển Bayonne. Tại trường, tôi không giỡn với các bạn, cả trong giờ thể thao nữa.
Tôi gặp một trường hợp khó xử. Chính ông Fréderick J. Mỗi lần chỉ làm một việc thôi".
Hai nẹ con tôi nằm cạnh bên nhau trên giường. Phần đông họ để giấy má trên bàn, hàng tuần không ngó tới. Bạn có thích sống không? Có muốn sống lâu và khoẻ mạnh để hưởng cái vui "ăn ngon ngủ kỹ làm tiên trên đời" không?.
Ông trả lời: "Chẳng khi nào thân phụ tôi lại rỗi thì giờ nghĩ đến những kẻ mà người không ưa". Ta chỉ lo tới hôm nay thôi cũng đủ khổ rồi". Có thể họ nghĩ rằng tiền thường trong ngày lễ Giáng sinh không thiệt phải là tièn thưởng mà chính là một thứ tiền công.
Chắc chắn có điều này: Nếu tôi cứ nghĩ rằng thế nào cũng "chết" thì lời bác sĩ tiên đoán sẽ thành sự thực. Thỉnh thoảng ngó tới nó. Chỉ trong vài năm được làm hội trưởng Công ty.
Nhưng tôi đã để cho tinh thần hưu dưỡng và hết lo nghĩ. Các nhà báo ở đô thị lớn đổ xô về Vermont. Còn ông thì làm gì? Ta đừng trách ông, ông đập chén đập đĩa không phải là vô cớ.
Tôi lo lắng tới nỗi hoá đau, mất ăn, mất ngủ ba ngày ba đêm. Vậy nên nói như vầy: "Thử nghĩ xem, chị Sue đã mất bao công để đan cái khăn này mừng chúng ta! Thiệt tốt bụng quá! Phải viết thơ cảm ơn chị ngay mới được". Cả máy móc chiếc xe hơi chúng ta dùng cũng là một bí mật nữa.