Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian. Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy. Đó mới thực sự là sự cởi bỏ để đến với trí tưởng tượng.
Dù từng li từng tí trong tất cả vận động điên cuồng không nguôi nghỉ. Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào. Nơi thì nước mía bật băng chưởng dân tình cầu bất cầu bơ ngồi san sát ở vỉa hè đối diện ngó sang.
Bù lại, nó có một bàn chân hình hơi vuông, chính xác hơn là hình thang cân to bè. Trước thì tháng gặp một hai lần. Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện.
Chắc em buồn vì vừa nãy, có thằng tạt xe ngang đầu, anh buột miệng chửi thề. Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông. Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế.
Học mấy tiết? 3 tiết ạ. Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn. Chỉ thi thoảng lóe lên thôi.
Và bạn sẽ bắt đầu thống kê các cơn đau để thanh minh cho sự yếu ớt thần kinh ấy. Có điều bác che bóng khéo quá, cứ câu giờ cho đến hết trận đấu thì thôi. Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố.
Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất. Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không.
Toán và Lí tôi vẫn xếp hạng làng nhàng. Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn. Bạn bắt đầu tưởng tượng: Cuối cùng thì những cơn mệt tích tụ đã quật ngã bác? Hay bác biết bạn không có tên trong danh sách lớp.
Tô mỳ của bạn cũng đang nghi ngút hơi. Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không. Nhưng bản thân sự lương thiện không cho ta uống chết nó.
Cháu bảo mẹ lúc nào cũng coi con như trẻ con, con lớn rồi, mẹ không phải lo. Dù sao bác vẫn hơn rất nhiều kẻ đẩy lịch sử đi lùi. Và sẽ không ngừng bị đào thải nữa.