Chỉ hai năm sau, anh đã trở thành triệu phú. Việc của bạn là sử dụng những gì học được để làm cho bản thân và cuộc sống của bạn trở nên tốt hơn. Người nghèo không tin rằng họ xứng đáng có một chiếc bánh ngọt, nên họ gọi món bánh rán rỗng ruột rồi cứ nhìn vào lỗ thủng đó mà thắc mắc tại sao họ “không có gì”.
Bạn hãy học thuộc từng “Quy Tắc Thịnh Vượng” đó bằng cách mỗi ngày đều lặp lại những lời tuyên bố trong đó. Một tuần trôi qua và tôi đoán là tôi đã hoàn thành khá tốt nhiệm vụ khi người quản lý gọi tôi vào văn phòng, mời tôi bánh ngọt và đề nghị thăng chức cho tôi làm thu ngân! Tôi đã suy nghĩ ghê gớm và lâu, chính xác là một phần tỷ giây, rồi trả lời: “Cảm ơn, nhưng không, cảm ơn”. Người nghèo thì không.
Cuối mỗi ngày, hãy viết ra một điều bạn đã làm tốt và một điều chưa tốt. “Tôi cam kết trở nên giàu có. Tất cả những gì tôi có thể nói là, nhờ tôi học được những điều các bạn sẽ học trong sách này mà tôi đã có thể điều chỉnh lại bản thân, vượt ra khỏi các khuôn mẫu thu nhập “lên-xuống” đó để có nguồn thu nhập bền vững và luôn tăng trưởng.
Nhưng anh ta cứ bám ở đó và tiếp tục kêu lên: “Có ai khác có thể giúp tôi không?”. Dù chỉ toàn những con số nhưng thu nhập của bạn đã nói rất rành mạch rằng: để có thu nhập ở mức cao nhất, bạn phải là người giỏi nhất. Liệu bạn có mua một đồ vật quý giá nếu bạn khẳng định là nó không quan trọng với bạn? Tất nhiên không.
Tình hình còn tồi tệ hơn nếu sự sợ hãi không chỉ là vấn đề mà còn là một thói quen. Hãy thống nhất các quan điểm và mục tiêu chung liên quan đến tiền bạc và thành công. Tôi lại lao vào công việc khác và tin là mình đã ở trên đỉnh thế giới lần nữa, để rồi lại đụng đáy một năm sau đó.
Giờ thì Emma đã thoát khỏi cảnh nợ nần và đang tiến dần đến sự tự do tài chính. Đây quả là câu nói màu mè nhất mà tôi từng nghe”. đều giữ nếp tư duy cũ kỹ rằng đó chính là cách “tiêu chuẩn” để thanh toán cho công sức họ bỏ ra.
Nếu bạn muốn trở nên giàu có và thành công, bạn phải là một “chiến binh”, nghĩa là bạn phải sẵn sàng hành động bất chấp mọi trở ngại. Đây là cách tốt nhất để tìm hiểu về một ngành nghề kinh doanh mới vì bạn có thể quan sát nó từ bên trong. Đầu óc tôi rung chuông inh ỏi: “cơ hội, cơ hội, cơ hội!”.
Bây giờ, đã đến lúc trả lời “câu hỏi triệu đô-la”. Vậy làm sao bạn biết rằng bạn biết một điều gì đó? Đơn giản thôi. Dù bạn đang vay mượn hay chỉ kiếm ra vài đô-la mỗi tháng, bạn vẫn phải quản lý số tiền ấy, bởi vì ở đây không chỉ có nguyên tắc của thế giới “vật chất”, mà còn có cả những nguyên tắc tinh thần.
Cô chợt nghĩ: “Chiếc áo này hợp với mình đấy, nhất là với màu tóc vàng của mình. Nếu muốn tạo ra thịnh vượng, điều quan trọng là bạn phải tin rằng bạn là người cầm lái của cuộc đời mình, đặc biệt là cuộc sống tài chính của bạn. Lý do thứ hai khiến phần lớn chúng ta có vấn đề với việc đón nhận là vì ta đã thuộc lòng câu châm ngôn: “Cho đi tốt hơn là nhận về”.
Mình cần chiếc áo đó, vả lại mình cũng chưa có chiếc áo khoác nào thật đẹp cả”. Tôi hỏi bạn, bạn có “chiếc bánh” để làm gì nếu bạn không ăn được? Vậy bạn định làm gì với nó? Đặt lên bàn và ngồi ngắm suốt buổi tối chăng? Bánh ngọt là để ăn và thưởng thức cơ mà. khác biệt lớn nhất cũng là những nhà lãnh đạo tốt nhất.