Cũng là để thăm dò phản ứng. Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo. Tiền rồi sẽ có rồi sẽ mất nhưng ngại tiền khi chưa kiếm ra.
Trong đó đầy những cuộc chiến, những rào cản, những biên giới; đầy những thiên thần và ác quỷ. Tôi, thằng em, ông cậu thường cười với nhau vì chuyện chạy đi chạy lại điện thoại inh ỏi. Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ.
Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống. Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào. Nhưng những thứ đó hơi hiếm.
Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu. Còn lại, nó mới là hư vô. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Chỉ là một thắc mắc, đừng gọi đây là một niềm trăn trở.
Anh đừng uống nhiều cà phê nữa, hại lắm. Bạn dần biết cách đặt năng lượng của mình vào cái gì. Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn.
Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo. Lại nói chuyện đi đá bóng. Nhìn xuyên vào nó, thôi miên vào nó, những con chữ tôi không hiểu.
Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả. Từ chỗ bị cưa cụt, nảy lên những mầm xanh bụ bẫm và nõn nà. Sự ngẫu nhiên thiện ác ấy thuộc về con người bản năng trong một xã hội mông muội.
Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ. Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi. Sự không quá mê sáng tạo của hắn cũng có lí, mê quá chưa chắc xơ múi được gì.
Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn? Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong. Ác cảm với những từ nhân loại, đạo đức (và những gì mà nghĩa của nó hoàn toàn vô tội) xuất phát từ ác cảm với những nhà đạo đức giả hay nói đến sự vì nhân loại.
Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé. Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư. Mình lại biết thêm một con đường đến đồn công an.