Đến nhanh nữa lên, để con người đỡ khổ. Hôm nay, chúng tôi đến đó gồm ba người. Ông có thể yên tâm rằng, tôi sẽ đền bù xứng đáng để ông và vợ ông có thể sống an nhàn đến đầu bạc răng long.
Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng. Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi. Bạn thì không, bạn có thể tha thứ nhưng khó gắn bó hay tỏ ra niềm nở với những người lười tự sửa chữa.
Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết. Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người. Các anh chị chưa bao giờ dám thế.
Đủ năng lực không? Và dám không? Nếu định sửa chữa, khuyên răn cho bức tranh phản ánh chính nó. Chỉ như mỗi ngày đều đều ăn một phát búa gỗ vào đầu. Lúc ngồi rỗi thế này, các ý nghĩ tha hồ nhảy nhót trong đầu.
Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng. Nếu thế thì kiểu Ngộ đó thực chất chỉ là những rung động yếu ớt.
Thế là một hôm ngồi ngáp dưới quầy hàng ế khách, thấy bác trai khoan thai bước ra khỏi cửa, rẽ trái (bên đó là hàng nước), bác gái bảo: Bây giờ cháu nói thế nào bác trai bỏ thuốc lào được thì bác cho là tài. Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác. Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó.
Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ. Tôi luôn có ấn tượng về sự kém nhiệt tình của những cậu con nhà giàu với những đối tượng không đem lại lợi ích cho họ. Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ.
Hiếm người thấy đỏ mặt. Nhưng bạn sẽ phán xét những lời nguyền rủa của một bộ phận trong số họ. Dần dà thì bạn cũng dung hoà được một phần.
Bạn xoay bên này thì ông anh nghiêng bên kia, như vô tình mà như giấu giếm. Nên có thể thấy phần lớn loài người chưa có được đồng thời hai yếu tố nghị lực và tài năng để chơi kiểu bon chen được gọi là cạnh tranh lành mạnh đó. Sự đố kị lộ liễu này thực ra dễ là biểu hiện của vô đạo đức và bất hiện sinh.
Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc. Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong. Tôi thấy xã hội này khổ và cần làm cho nó bớt khổ càng sớm càng tốt.