Ông ráng sức gây thiện cảm với cháu". Các em đã cho tôi một bài học mà tôi sẽ ghi nhớ suốt đời. Bức thư ấy, tôi chép lại đây.
Họ không oán hờn gì hết, họ không cho rằng họ bị chúng tôi phản. Tôi, tôi mua xe cam nhông hãng Mỗ", thì tôi ngọt ngào trả lời ông ấy rằng: "Này ông, xe hãng Mỗ tốt lắm. Ông Amsel làm đại lý cho một nhà bán ống chì và lò sưởi bằng đồng, từ lâu nay vẫn kiếm cơ hội bán hàng cho một xí nghiệp đúc chì lớn ở Brooklyn.
Bài diễn văn đó là một trứ tác có kết quả lạ lùng. Làm sao luyện được chí đó? Bằng cách luôn luôn tâm niệm rằng những quy tắc dạy trong tập này vô cùng quan trọng. Vì quyết tâm tỏ tài, ông ra công gọt giũa bài thuyết pháp của ông còn tỉ mỉ hơn văn sĩ Flaubert nữa.
Tôi chỉ mê mẩn nghe thôi. Bức thư sửa chữa như sau này, tuy chưa được hoàn toàn, nhưng so với bức trên cũng tấn tới nhiều rồi. Tôi khen ông ta khéo quản lý căn phố đó và kết luận rằng: Tôi muốn ở thêm một năm nữa, nhưng không đủ tiền trả.
Hôm nọ tôi lại sở Bưu điện. Chỉ có thể nói khào khào, nho nhỏ, không ai nghe rõ được cả. "Con muốn được người ta cư xử với con ra sao thì con cư xử với người ta như vậy".
Ông Adamson hỏi ông về những nỗi khó khăn buổi đầu và ông cảm động, kể lể về cảnh nghèo khổ của ông hồi nhỏ: Bà mẹ góa, nấu cơm cho khách trọ, còn ông thì làm thầy ký, sao khế ước cho một sở bảo hiểm để kiếm mỗi ngày 5 cắc. Những đức lang quân ở Mỹ nên noi gương bà. Nhiều năm kinh nghiệm đã dạy cho tôi rằng không thể nào làm đổi ý kiến của bất kỳ một người nào, dù người đó thông minh học thức tới đâu đi nữa! Xin các bạn nghe chuyện ông F.
Nhưng, tất nhiên là tôi chỉ học trong sách; còn ông, ông học một cách trực tiếp, học bằng kinh nghiệm. Rút cục là ông không nặn được của tôi đồng nào hết, vì tôi bỏ ra đi, tởm cho cái lòng tham của ông. Suốt thiếu thời, cậu đi học cả thảy có sáu năm.
Hội nghị của những hội đó họp ở đâu thì dẫu phải lội suối trèo đèo, vượt đại dương, qua sa mạc, ông cũng tới dự. Chúng ta giận khi người ta bảo đồng hồ của chúng ta chậm, xe chúng ta cổ, điều đó đã đành, mà chúng ta còn giận khi người ta cho rằng những quan niệm của ta về ngôi Hỏa tinh, về công dụng của một vị thuốc, hoặc về văn minh Ai Cập là sai nữa. Con chuột Mickey mà những ai ưa hoạt họa đều biết, đã nổi danh đến nỗi có tên trong tự điển mới, và một hãng chế tạo đồ chơi, khéo lợi dụng tên nó mà khỏi bị vỡ nợ.
Họ đưa ra một nhân vật khác mà tôi không ưa lắm. Cuống họng tôi như cái bàn nạo dừa. Khi ngồi bàn ăn sáng, tôi hớn hở chào nhà tôi.
Nó mơ mộng muốn thành một danh ca. Đáp lại tình đó, ông tìm hết cách làm đẹp lòng bà. Chương tư - Tám lời khuyên để giúp các bạn đọc sách này được nhiều lợi ích nhất