Có lẽ tuổi tác có một tác động tương xứng lên sự hiểu biết. Hãy lấy một rắc rối làm một ví dụ: nếu ta nhìn thẳng vào vấn đề và cố thoát khỏi nó, nó trở thành một “tình huống”. Con ngựa chạy quá nhanh, con trai ông bị té gãy chân và trở thành người tàn tật.
Và khi tôi hỏi cô tại sao cô không thể đạt được 500. Nhiều người vội vã lao vào các mỗi quan hệ tình cảm và kết hôn vì những lí do khác nhau. Sau khi nghe hết mọi lời buộc tội, vị tu sĩ chỉ thốt lên : “thế à?” và lại tiếp tục trầm tư trong túp lều của mình.
“Dường như mọi người đều có khả năng tiềm ẩn rất lớn. Họ thảo luận không ngừng suốt ngày cho đến lúc Xanthippe quá chán ngấy và bắt đầu chửi rủa, đuổi họ ra khỏi nhà . Về điểm này, tôi xin kể cho các bạn nghe một câu chuyện mà tôi yêu thích:
Một ngày nào đó khi nhìn lạ,bạn sẽ cảm ơn Thượng đế về những quan hệ thất bại đó và bạn sẽ nhận ra rằng những thời kì hạnh phúc và những thời kì đau khổ đều đã trôi qua Có phải nó thật sự tệ hại không? Hai khám phá dưới đây sẽ làm sáng tỏ những gì tôi đã nhắc đến ở trên:
Điều làm tôi rùng mình là lúc tốt nghiệp( cuối cùng chúng cũng tốt nghiệp), chúng lại muốn học tiếp lên thạc sĩ, tiến sĩ. “Người thắng cuộc có thể bị tuyên bố đo ván hàng chục lần nhưng anh ta không thèm nghe trọng tài”. Như vậy , theo “thông lệ”, ta sẵn sàng đón nhận những hậu quả không thể nào tránh được một khi ta thất bại .
Lincoln chỉ học ở trường khoảng 1 năm. Khi ta tự buông mình trượt xuống ,không làm gì và chịu thua,không chống nổi sự cám dỗ của một cuộc sống dễ dàng,ta có khuynh hướng ngừng quá trình tư duy. Có lẽ đây là một quan niệm sai lầm về cái gọi là “sự thành công”.
Nếu không ai cho bạn việc làm, hãy tự tạo việc làm cho mình! Phải chăng chúng ta học đại học cho đến khi ra trường chỉ để tìm việc làm? Nếu đúng như thế thì ai sẽ là người tạo ra việc làm cho những người không tốt nghiệp đại học kém may mắn hơn ta? Không tìm được, bạn là kẻ thất bại. Hồ Chí Minh là một trong những nhân vật có ảnh hưởng nhất trong thế kỉ 20.
Cách đây một thời gian, không biết may hay rủi, tôi đã được xem một trận đấu quần vợt. */ Nữ thủ tướng do thái Golda Meir đã phải chịu đựng căn bệnh bạch cầu trong 12 năm. Các rủi ro ấy đã rèn giũa các kĩ năng chính trị trong ông và ông trở thành thủ tướng chỉ sau 30 năm đấu tranh.
Ta lừa gạt bạn bè, người hợp tác kinh doanh với mình, lôi kéo họ vào tròng chỉ để đạt được cái mình muốn. Có lẽ đây là một quan niệm sai lầm về cái gọi là “sự thành công”. Hãy nhìn lại chính mình, hãy đếm lại những điều mà bạn co được và hãy so sánh bản thân mình với…
Việc xây dựng “tổng hành dinh” của họ khởi sự vào năm 1965, khi sau cùng họ cũng đã xây cho mình một ngôi nhà, hai vợ chồng đã mất đến 20 năm kể từ khi cửa hàng National đầu tiên khai trương. Tôi bắt đầu tự hỏi: “Mình sao thế nhỉ?” Chẳng mấy chốc bạn sẽ nhận ra rằng dù tình thế bên ngoài của bạn ra sao, nó cũng bắt đâu thay đổ dần dần theo hướng bạn đã hình dung trong tâm trí mình.