Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau. Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng. Cuối cùng, cái gì về với mình sẽ tự tìm về.
Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh. Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ. Chúng tôi đi tiếp đến 2 phòng xông hơi khô ướt và 2 bể sục nóng lạnh.
Thế mà vẫn hồn nhiên phó mặc đời mình cho những âm mưu. Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế. Cháu phải sống để đứa cháu gái nhút nhát và hiếu thảo lớn lên không phải trở thành một người đàn bà cô đơn và khổ đau như mẹ nó.
Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh. Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi. Hồn nhiên đến đáng sợ.
Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng. Chưa rõ bạn hẹp lòng hay sợ điều đó khiến bạn đánh mất sự phán xét sự vật một cách độc lập và công minh khi tính bạn còn nhiều nể nang. thơ ơi còn hay nữa không - sao lòng cứ thấy mùa đông thế này - còn hay chứ vẫn còn hay - bằng không đưa đẩy bàn tay phí hoài - thơ ở trong tớ ở ngoài - cả thơ cả tớ lạc loài bên nhau - thơ đau tớ cũng đau đau - thơ buồn tớ cũng mau mau buồn buồn - hai tay thơ bắt chuồn chuồn - biết đâu tớ cũng lìa nguồn mà xa - thơ ơi thơ có phải là - nỗi oan chẳng thể thật thà giải duyên - tình yêu là kẻ tật nguyền - lắp vào những miếng hão huyền nhân gian - cũng còn nhiều chuyện phải bàn -vốn nhân cái dịp bầy đàn lung lay
Cháu phải nghiêm khắc với mình và sửa ngay. Đến giờ tiêm, mẹ bạn dúi cho y tá 10 nghìn. Đến lúc cậu mệt mỏi và khuất phục thì thôi.
Ôi, đời ta kế hoạch từng tháng từng năm. Trong sự thiếu hiểu biết của cả hai. Để lúc này bạn không lo nghĩ đến chuyện ra đi hay không.
Bác cũng bị đau chân. Có lương tâm và danh dự chung không? Có đấy. Rồi thì thời gian trôi, ở những lớp màng được vén khác, chàng trai lại tưởng tượng sâu hơn:
Có lẽ mình nên im lặng. Nhà văn bỗng cảm thấy buồn. Biết đâu, mất một cái xe, có thêm một người anh em, một người đồng chí.
Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần. Thậm chí, phải viết, phải sống. Tôi có làm gì ám muội đâu.