- Khoan đã, khoan dã - Nott chen ngang - Ta không quan tâm đến những vấn đề của ngươi. Chính anh đã quyết định đi tới khu rừng Mê Hoặc. Nó quả thật là một mảnh đất màu mỡ, đất còn rất mới và chỉ cần nhìn sơ qua thôi cũng biết ngay là rất giàu phân bón.
Sid nhận ta tầm quan trọng của câu nói: "Đừng cho là mình đã cố gắng rồi, mình vẫn có thể làm được việc gì đó hữu ích nữa". Tiếng kêu ghê rợn phát ra từ con cú của Morgana - mụ phù thủy hắc ám. Thế nên ban ngày ta đâu có được ngủ, còn ban đêm thì tiếng ca của chúng cứ đánh thức ta mãi.
Đột nhiên một giọng nói vang lên phía sau khiến Nott giật mình đứng bật dậy. Khi xong việc, Sid nằm xuống nghỉ lưng. Ta là Ston - Mẹ của các loại đá - Bà bực bội sửa lời Sid - Chắc ngươi lại là một hiệp sĩ đang đi tìm.
Năm đầu tiên công việc kinh doanh của tôi diễn ra khá suôn sẻ, vì thế tôi đầu tư nhiều hơn vào việc sản xuất túi xách với các nguyên liệu da thật và đã đi khắp nơi để tìm hiểu về cách làm ăn của những cửa hàng da khác. - Quả tình ta rất mệt. Anh tự nhủ đó không phải là sự thật.
Vì giờ đây, chàng đã biết cách tạo ra sự may mắn, vì thế chàng không giữ lấy nó làm bí mật cho riêng mình. - Tôi mua được một cửa hàng nhỏ sắp đóng cửa. chàng còn cần thứ gì khác nữa không nhỉ?
Thần Gió - Chúa tể của Số phận và May mắn - từ đâu bắt đầu xuất hiện và bắt đâu vũ điệu cuồng phong lay động tất cả các tán lá cây rậm trong rừng. Những tia sáng đã xuyên qua những tán lá dày tỏa xuống vùng đất, làm sáng cả một khu rừng. - Được rồi, ta tin nhà ngươi, nhưng ngươi không được làm ồn đấy nhé.
Chàng chỉ có thể mang đủ đất để phủ lên một vài mét đất nhỏ. - Đó dĩ nhiên là vì đất đai ở đây. Nói xong, Bà chúa hồ biến mất trong dòng nước.
Điều này cũng không có gì là lạ. Bà bắt đầu lần giở lại ký ức xưa cũ của mình, từ hai ngàn năm về trước, đi từ từng năm từng năm một được lưu trữ trong từng sớ gỗ trong cái thân hình khổng lồ của mình. Chàng biết rằng Merlin không bao giờ lừa gạt ai cả.
- Ồ! Sao trước đây mình lại không nghĩ ra nhỉ? Cảm ơn Người rất nhiều! Cháu phải đi đây. chàng còn cần thứ gì khác nữa không nhỉ? - Nó cần rất nhiều nước, chính xác là nó cần nguồn nước trực tiếp từ một dòng chảy nào đó.
Đoạn ông rút thanh kiến quý bên mình trao cho hiệp sĩ. Anh cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nghe xong, tất cả sự hồ hởi, phấn khích ban đầu của các hiệp sĩ bỗng biến mất.