Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện. Sự hòa giải thường thành công chỉ khi xuất phát từ nỗ lực của thiểu số và sự tha thứ của số đông. Thôi, đứng dậy xem tí đã.
Lúc đó, không giữ được những cơn đau tổng thể bung ra đòi chào ngày mới và lưu luyến ngày cũ. Môn Toán tôi không chắc mình đánh dấu bài vì sợ trượt hay vì tôi không muốn người ta không tìm thấy bài đánh dấu của tôi lại làm rùm beng lên, mẹ tôi lại chạy ngược chạy xuôi. Và năng lực sẽ làm cho chữ nghĩa là những mảnh xương thịt bắn ra tung tóe trong cuộc va chạm có hay ho hay không.
Tán chuyện, ăn uống, đánh bài, trông xe. Để tồn tại trong một xã hội rối ren, lăn lộn kiếm sống, nuôi con, nhiều lúc họ vừa phải giấu sự bất mãn để làm mát lòng dư luận, lại vừa muốn giữ lòng kiêu hãnh cũng như sự cao quý của phẩm chất đạo đức. Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này.
Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử. Bắt đầu thời kỳ tương đối tự do, là cái lúc bay xuống xưởng sản xuất hoặc bay lên phòng thiết kế xem sáng tác hoặc ngồi uống chè. Còn một ngày nữa mới tới hạn.
Bác không rõ cháu đi đâu. Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé. Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui.
Bố mẹ dắt bóng nhưng không lừa qua được tôi. Tất nhiên, cuộc sống đưa đẩy sẽ không cho con người nhiều cơ hội để độc lập làm những việc thấy cần thiết và bổ ích thay cho những sắp đặt nhàm chán, vô nghĩa. Chưa nổi, đồng chí ạ.
Ông có tài và ông xứng đáng được hưởng những thú vui dành cho ông. Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào. Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường.
Chúng là những kiệt tác. Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm.
Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi. Bạn sẽ thôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là sức mạnh tinh thần của đam mê. Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay.
Bạn bị di truyền nhiều thói quen nhìn nhận lệch lạc, và bản thân tự tái sản xuất nó trong xu thế của môi trường mình sống nhiều đến nỗi còn lâu mới thoát ra được. Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại. Hy vọng bạn chưa chết trước khi viết tiếp đoạn này.