Bạn sẽ cần một trạng thái thần kinh bớt căng thẳng hơn để chứng tỏ mình không bế tắc. Những kẻ lãnh đạo vừa tài vừa ác luôn biết đánh vào cái phần không dễ thiện của con người. Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau.
Chỉ biết mình mãi mãi lăn. Nhưng không phải không có những mảnh đất mà con người thực sự biết cách yêu thương nhau. Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn.
Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua. Tôi dựng chân chống xe ngồi đợi cô tôi vào chợ mua hàng mã về đốt giải hạn cho chị con bác tôi. Khi có một động lực, một sức đẩy lớn thì họ sẽ trở nên nhân ái và hùng mạnh.
Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ. Mẹ: Chắc con lại ghé đâu chơi chứ gì. Đêm qua bạn ngủ lúc khoảng 23 giờ.
Không không cần gì cần ai nữa. Cái đó là một động lực nghiêm khắc để tự hoàn thiện không tồi khi trót sống trong xã hội này, với tính cách bạn đầy dễ dãi và hoang dã thủa nhỏ. Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào?
Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi. Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy. Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới.
Thái độ đó làm cho cảm quan phong phú thêm và đời sống gay gắt quá mức dịu đi. Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn. Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông.
Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng. Ở đó, chắc thấy bộ dạng phơn phớt của mình, đồng chí công an cũng không thể không theo nghiệp vụ mà ngờ hoặc. Cái nào không nhớ được thì cũng tốt.
Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm. Chúng xèo xèo sền sệt. Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị.
Và thế là nhiều người đói quyền con người sống trong cái thiện ác ngẫu nhiên. Chúng lã chã nhảy dù xuống sách. Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết.