Ông cho họ cổ phần trong các tổ hợp sản xuất để họ được lãnh mỗi tháng một món lợi tức nhất định tới mãn đời. Ông ta bị bệnh thần kinh suy nhược. Áp lực của mạch máu tăng lên.
Trên thế giới không có ai giống ta hết. Chỉ vô ý một chút là chiếc tàu này sẽ nổ tung lên. Mười lăm giờ đó, chao ôi! Lâu bằng 15 triệu năm.
Chúng tôi bơ vơ trong tỉnh. Có một ngạn ngữ nói rằng một người mà bị kẻ khác phạm tới cách nào cũng không nổi nóng được, thì là người ngu. Tại trường, tôi không giỡn với các bạn, cả trong giờ thể thao nữa.
Mà các bà nội trợ cũng vậy, các ông thú y cũng vậy, các bác thợ nề cũng vậy. Ấy vậy mà sau này tôi đã kiếm được một phưng pháp kết qủa đúng như thế. Tôi lo lắng lắm, vì ông chủ sở bảo rằng nếu không tới đúng giờ tôi sẽ bị đuổi.
Một người thì ra vẻ đau đớn ê chề vì bị "ung thư dạ dày". Đáng lẽ tôi hét lo; nhưng trái lại, lo lắng là một thói quen, mà tôi có thói tệ hại ấy. Tinh thần của thuỷ thủ cao hơn.
Một buổi chiều, trong khi tôi ngồi than thở một mình, cháu bảo tôi: "Ba ơi, đóng cho con chiếc tàu, ba nhé!". Đóng chiếc đồ chơi đó, mất khoảng ba giờ. Ông nói rằng thành công đó do sự tập luyện hai năng lực mà H.
Tại sao lại giản dị như vậy? Đó là nhờ luật sau này, một trong những luật quan trọng nhất mà các tâm lý gia đã tìm ra được; óc người ta, dù thông minh đến đâu đi nữa, cũng không thể đồng thời nghĩ đến hai điều. Ông mới từ chức phó trưởng ban của hảng General Motors và qua giúp việc cho ban nghiên cứu của hãng đó. Ngày hôm nay tôi sẽ có một chương trình.
Giúp như vậy bạn được lợi gì? Bạn sẽ hân hoan hơn nhiều, sẽ được mãn ý và hài lòng về bạn rất nhiều! Aristote gọi thái độ ấy là một "thứ ích kỷ sáng suốt". Khi ta thù oán ai, tức là ta đã cho họ dịp ảnh hưởng đến đời ta: ảnh hưởng đến giấc ngủ, đến cái thú ăn, đến tiền tiềm lực, đến sức khoẻ và sự yên tĩnh trong tinh thần của ta. Để chứng minh, tôi xin kể chuyện cô Alice, thư ký đánh máy và tốc ký, ở cùng đường với tôi.
Ông ta cũng biết pha một ly nước ngon bằng trai chanh độc. Tôi còn sắp chỉ cho bạn một bí quyết nữa. Các vị bác sĩ ngạc nhiên vô cùng.
Lúc ấy tôi nhớ lại hết quãng đời đã trải, nhớ lại những hành vi xấu xa, những nỗi lo lắng lặt vặt. Hỡi bạn thanh niên, nếu bạn bị chứng đó thì bạn sẽ phải kêu trời, một tiếng kêu trời rùng rợn như sắp chết, không có tiếng kêu trời rùng rợn như sắp chết, không có tiếng kêu nào so sánh cho ngang. Một vũ trụ mới, đẹp và thú vị biết bao nhiêu hiện ra trước mắt bà.