Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột. Tôi định kiến và chủ quan quá chăng? Thù dai quá chăng? Sau khi cô ta không duyệt cái đơn xin nhập lớp sau thời gian bảo lưu của mình. Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc.
Xé chừng chục trang thì bác tôi lên. Sự vô lo của họ giết dần những thiên tài. Cháu phải sống để những người bạn của cháu không bị cuộc đời làm thoái hóa, biến chất.
Nhưng chưa viết nốt đoạn đời này thì chưa thấy tạm trọn vẹn để sẵn sàng chờ cơn gì đó của họ. Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ. Nhưng những thứ đó hơi hiếm.
Và nghĩ rằng đâu là lí trí đâu là trái tim khi mình vừa rung động vừa nhận thức được nó. Định kiến tàn sát sự phong phú. Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não.
Trước mỗi đợt đội ta tấn công thì rộ lên như phong trào. Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi. Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ.
Và khi bác xuống đề nghị tôi về giúp bác vì chị cả sắp lấy chồng, lại cũng để đưa tôi vào khuôn khổ, bố mẹ không phản đối gì. Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường. Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở.
Các anh chị đi thi đại học bác cũng đi xem bói, vừa rồi, lại nhờ cháu đèo cô đi mua hàng mã về đốt giải tà cho chị… Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị. Những kẻ bao che, đỡ tội cho chúng cũng không phải là người.
Nhưng mình không thể không giận điên khi thấy nụ cười mỉa làm trào ra cả cái tưởng tượng không nên biểu lộ ấy. Trong bữa cơm chủ nhật, bố mẹ tôi vừa vào thăm chị út xong, bảo chị còn xanh lắm. Đừng lỡ nhiều là được.
Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ. Ngồi rảnh mà giở cuốn từ điển ra bịa nghĩa từng từ cũng được ối. Muốn vào phòng giám đốc nói em làm việc thấy có hiệu quả thì mới nhận lương.
Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người. Người bảo nghệ thuật là khó hiểu. Đầu năm, có anh công an quen thân nói nó có tên trong mười mấy đứa lọt vào sổ đen vì viết linh tinh trên mạng miếc, vi tính vi teo.