Thích làm cả cái mình không thích. Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ. Tạo hóa thật tốt cho con người bộ óc.
Hoặc tôi chuyển lớp. Ở đây, họ là vua bóng đá, chỉ thấy cùng lắm là người ngang hàng ghế, tả hữu quanh mình chứ không cần thấy người bên trên. Nằm vô tích sự cả đêm vẫn phải nằm.
Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi. Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi. Bạn thử phân tích kỹ hơn sự lạc lõng của mình trong thế giới này.
Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo. Dù sao việc bị phê bình tôi quá cũng làm hắn nao núng qua tối. Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim.
Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt. Trong đêm, không chết, không ngủ được, thật buồn. Với sự tàn tạ, còn cách nào khác đây ngoài viết.
Thôi, không cần lăn tăn cho mệt. Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ. Chụp đèn bằng sắt sơn màu tím ngoài trắng trong.
Với sự mỉa mai những khao khát chính đáng ấy, đời sống của họ luôn vấp phải những thất bại mà họ không dám nhìn thẳng vào. Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn? Hôm qua hứa với bác là 8 giờ vào.
Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn. Nhưng tôi không muốn có thái độ của một kẻ bỏ chạy. Thậm chí, dựa trên một số phân tích lúc mơ, bạn còn biết là mình đang mơ.
Mà đọc để có một cảm giác, góc nhìn khác về đời sống. Bởi vì, khi đã thực sự thiện rồi thì khó mà đủ ngu si để trở nên ác nữa. Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi.
Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học. Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải. Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng.